Chương 20: Tạo tài khoản weibo

"A!" Đặng Hồng Ngọc hét lên một tiếng ngắn ngủi, lập tức ôm mặt chạy vào nhà vệ sinh, chẳng còn tâm trí đâu kể chuyện về Thời Duật nữa.

Hạ Thập nhìn động tác khoa trương ấy, khẽ mỉm cười.

Tạp chí mà biên tập viên kia từng làm việc bị liên lụy, rớt xuống hạng ba. Thời Duật cũng không tiếp tục gửi bản thảo. Rất nhiều fan của Lương Thời đổ xô vào Weibo của anh, hỏi anh sau này sẽ đăng truyện dài tập ở đâu, hy vọng anh kể tiếp câu chuyện còn dang dở.

Thời Duật ngả người ra ghế, ánh mắt trầm mặc nhìn đống bình luận trên màn hình. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, có lúc nhanh có lúc chậm.

Một lúc sau, anh đăng một bài viết lên Weibo. Đại ý là anh sẽ không cộng tác với bất kỳ tạp chí nào nữa, nhưng truyện vẫn sẽ được tiếp tục, sau này anh sẽ đăng trực tiếp lên Weibo.

Chưa đầy vài phút, số lượng bình luận bùng nổ.

Thời Duật nhìn chằm chằm vào một bình luận trong số đó rất lâu, không hề nhúc nhích.

Bình luận ấy viết: “Chủ blog này định chuyển nghề làm họa sĩ truyện tranh à? Sợ là tài năng cạn kiệt rồi.”

Đặng Hồng Ngọc đã đặt Thời Duật vào danh sách theo dõi đặc biệt nên vừa có bài đăng là nhận thông báo ngay.

"Thời Duật nói sau này anh ấy sẽ đăng truyện lên Weibo! Hahaha, tớ đang lo không biết sau này đọc truyện của Lương Thời phu nhân ở đâu nữa cơ!" Đặng Hồng Ngọc thò đầu ra khỏi giường, phấn khởi nói.

"Cậu... sao vẫn gọi Thời, Thời Duật là phu nhân?" Hạ Thập rõ ràng không định hỏi, nhưng lời vừa đến miệng lại vô thức bật ra.

"Quen rồi, quen miệng thôi." Đặng Hồng Ngọc thờ ơ xua tay, rồi lại rúc vào trong chăn, còn lăn một vòng tròn thỏa mãn.

Hạ Thập không dùng Weibo, các ứng dụng trong điện thoại cô ít đến mức đáng thương. Nếu có, phần lớn cũng liên quan đến lập trình. Một phần vì cô không có sở thích nào khác, phần còn lại là vì chiếc điện thoại của cô quá hạn chế.

Chiếc máy ấy là hàng cũ cô mua sau khi thi đại học, loại chỉ miễn cưỡng gọi là smartphone. Hãng sản xuất đã ngừng hoạt động, chức năng cơ bản là nghe gọi và lướt web tra tài liệu, dung lượng bộ nhớ cũng rất hạn chế.

Hạ Thập nhìn chằm chằm vào máy tính một hồi lâu, rồi mới quyết định đăng ký tài khoản Weibo bằng máy tính. Cô mày mò nửa ngày, đến tận khi ký túc xá tắt đèn, cô vẫn còn ngồi cặm cụi nghiên cứu.

Cuối cùng cũng đăng ký và đăng nhập xong, nhưng Hạ Thập phát hiện, cô không biết tài khoản Weibo của Thời Duật là gì.

“Trên mạng chắc tìm được nhỉ?” Hạ Thập thầm nghĩ, dù sao Thời tiên sinh cũng nổi tiếng như vậy mà.

Kết quả, cô tìm suốt một hồi, chỉ toàn là thông tin về gia thế, giải thưởng, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của Thời Duật, chứ không có tài khoản Weibo.

“Lẽ nào không được xem truyện dài tập nữa sao?” Hạ Thập nhìn chằm chằm màn hình đầy những bức ảnh chụp lén mờ nhòe, ngẩn người. Cô lại nhớ đến Thời tiên sinh hay gặp hằng ngày, đột nhiên cũng thấy anh đúng là có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành thật.

Trước khi đi ngủ, Hạ Thập cuối cùng cũng tìm ra tài khoản Weibo của Thời Duật. Cô chỉ cần gõ thêm chữ “Weibo” sau tên anh là ra ngay.

Cô lập tức nhấn theo dõi, sau đó mới yên tâm đi ngủ.

Fan của Thời Duật cực kỳ đông, một người theo dõi không có ảnh đại diện, tên tài khoản cũng chỉ là một chuỗi chữ và số giống y hệt fan zombie như cô, tất nhiên sẽ không lọt vào mắt xanh của anh.