Gần đây, tâm trạng của Đặng Hồng Ngọc vô cùng vui vẻ, đi lấy cơm cũng không quên ngân nga vài câu hát.
Tạ Văn Vũ nhìn vẻ mặt phấn khích thái quá của cô ấy mà im lặng. Chỉ mới biết Lương Thời là một người đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có, mà cô ấy đã vui mấy ngày không dứt.
Nếu biết Hạ Thập ngày nào cũng đến nhà Lương Thời, e là ký túc xá này sẽ chẳng còn ngày nào yên ổn.
“Ôi chao, chỉ cần nghĩ đến cảnh cái tên biên tập viên khốn kiếp đó bị vả mặt là tớ lại thấy sướиɠ! Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé!” Đặng Hồng Ngọc vừa đắp mặt nạ vừa cười “phì phì”.
“...” Tạ Văn Vũ chỉ lặng lẽ cầm sách lên đọc tiếp.
Phù Tiểu Thanh cũng đeo tai nghe, âm thầm chơi game, chẳng mảy may quan tâm.
“Mấy cậu không hiểu được cảm giác của tớ đâu!” Đặng Hồng Ngọc cũng chẳng buồn để ý phản ứng của hai người kia.
Đúng lúc đó, Hạ Thập vừa từ khu chợ máy tính trở về. Đặng Hồng Ngọc lập tức bật dậy, tiện tay vuốt lại miếng mặt nạ sắp rơi xuống.
“Tiểu Thập!” Vừa gọi xong, khóe môi cô ấy đã cong lên không giấu được hưng phấn: “Cậu nói đúng thật, Lương Thời phu nhân hóa ra lại là một người đàn ông! Mà còn đẹp trai đến thế nữa chứ!”
Hạ Thập nghe xong cũng chỉ kiên nhẫn gật đầu: “Tớ đã nói rồi mà.”
Đặng Hồng Ngọc chẳng buồn để ý, tiếp tục kéo Hạ Thập vào một tràng luyên thuyên về Thời Duật.
Mấy hôm trước, cô ấy cũng kéo Hạ Thập nói mãi về Lương Thời, nhưng hôm nay thì khác, cô ấy nói về Thời Duật dưới góc nhìn một họa sĩ, rõ ràng là đã dành thời gian tìm hiểu rất kỹ.
Hạ Thập ngồi máy tính cả buổi tối, mắt cũng mỏi, nên liền ngồi xuống nghỉ ngơi, nghe cô bạn kể chuyện coi như thư giãn một chút.
Cô cũng không có ý định nói với Đặng Hồng Ngọc chuyện mình đang làm giúp việc ở nhà Thời tiên sinh. Theo cô, chẳng có gì đáng để khoe khoang, hơn nữa việc không tiết lộ thông tin khách hàng là nguyên tắc cơ bản của mọi ngành nghề.
“Thời Duật đã giành giải nhất trong cuộc thi đó, nhưng khi công bố giải thưởng lại không ai biết là ai cả!” Đặng Hồng Ngọc ôm mặt nạ si mê kể: “Một đêm thành danh!”
Cô ấy đang nói đến chuyện của Thời Duật năm 12 tuổi. Hồi đó có một cuộc thi dành cho các họa sĩ trẻ quốc tế, quy định người từ 18 đến 40 tuổi đều được coi là thanh niên. Đàn anh của Thời Duật cũng tham gia cuộc thi này và thuận lợi lọt vào vòng chung kết. Thời Duật đi cùng thầy để cổ vũ cho đàn anh.
Khi đó Thời Duật vẫn còn là học sinh, việc luyện vẽ mỗi ngày là thói quen. Những ngày đó, thầy giáo cũng không chú ý đến anh, Thời Duật vì buồn chán nên đã vẽ một bức “Dương Sơn Đồ” trong phòng vẽ. Không nghĩ ngợi gì, anh tiện tay đặt nó vào đống cuộn tranh trong phòng.
Ai ngờ, đàn anh của anh lúc nộp bài lại vô tình lấy nhầm bức tranh ấy, tưởng là của mình nên mang đi nộp dự thi.
Vừa hay đề tài vòng chung kết là tự do sáng tác, các cuộn tranh bị xáo trộn, không có chữ ký. Bức tranh ấy vô tình được đánh giá là xuất sắc nhất dưới con mắt của tất cả mọi người. Khi lên trao giải, không có ai bước ra nhận, tất cả đều nhìn quanh, cố đoán xem ai là tác giả.
Thời Duật lúc ấy đang ngồi chơi game điện thoại, nghe tên tác phẩm bỗng ngẩng đầu lên sân khấu, ngẩn người hỏi thầy giáo bên cạnh: “Thầy ơi, sao tranh của em lại ở trên sân khấu?”
Phòng vẽ là của thầy giáo Thời Duật. Sau khi đàn anh vẽ xong, mang đến cho thầy xem, tiện tay bỏ vào đống tranh. Không ai ngờ Thời Duật cũng vẽ bằng loại giấy giống hệt cuộc thi.
Thầy giáo còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đàn anh đã phản ứng ngay lập tức, lập tức đẩy Thời Duật lên sân khấu, rồi chủ động giải thích rõ với ban tổ chức.
Tác phẩm nổi tiếng đầu đời của Thời Duật năm 12 tuổi, cứ như vậy được phơi bày trước thế giới.
Dù cuối cùng vì không đủ điều kiện dự thi, Thời Duật bị hủy kết quả giải nhất, nhưng danh tiếng của anh từ đó bắt đầu vang xa.
“Anh ấy... giỏi thật.” Hạ Thập chưa từng tìm hiểu về Thời Duật trên mạng, giờ nghe Đặng Hồng Ngọc kể mà sững sờ.
“Đúng vậy!” Đặng Hồng Ngọc rốt cuộc cũng có người phản ứng, vui vẻ tiếp tục thao thao bất tuyệt kể thêm về những chuyện liên quan đến Thời Duật.
“Hồng Ngọc.” Hạ Thập do dự một lúc, rồi vẫn mở miệng: “Mặt nạ của cậu... khô rồi đó.”