Chương 17: Dạo này em bận lắm à

Hạ Thập thực sự rất kinh ngạc. So với việc Thời tiên sinh là một nghệ sĩ lớn khó với tới, thì việc anh chính là Lương Thời lại khiến cô chấn động hơn nhiều.

Hóa ra, Thời tiên sinh thường ngồi trên ban công là để vẽ truyện tranh sao?

Đúng rồi.

Hạ Thập mơ màng nhớ lại. Trước đây khi giúp anh sửa máy tính, cô từng thấy anh cài các phần mềm vẽ tranh chuyên dụng.

Hạ Thập rất thích Lương Thời. Phong cách vẽ của anh hơi giống một bộ truyện tranh dài kỳ mà cô từng nhặt được trong một cuốn tạp chí cũ từ nhiều năm trước, ấm áp và dịu dàng, nhìn vào là thấy thế giới thật tươi đẹp. Chỉ tiếc là tạp chí ấy đã thất lạc từ lâu.

Không ngờ, Thời tiên sinh lại chính là Lương Thời.

Nghĩ tới điều này, trong lòng Hạ Thập cảm thấy hơi khó chịu. Bản thân lại đang làm công việc quản gia cho chính họa sĩ mà mình yêu thích.

Vậy thì... Sau này cô phải cố gắng hơn nữa, làm thật tốt vai trò của một quản gia mới được.

Hạ Thập nghiêm túc suy nghĩ xem mình có thể làm gì, cảm thấy từ nay có thể nhanh nhẹn hơn một chút, cố gắng rút ngắn thời gian dọn dẹp và nấu ăn. Như vậy, nếu cô rời đi sớm một chút cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến việc sáng tác của Thời tiên sinh.

Cô biết rõ, họa sĩ là những người ghét bị quấy rầy nhất.

Thời Duật lại không hề hay biết những suy nghĩ trong lòng Hạ Thập. Chỉ cảm thấy dạo này sự tồn tại của "Hạ sư phụ" ngày càng mờ nhạt.

Thỉnh thoảng anh ra ngoài, thấy bàn ăn đã bày sẵn các món nóng hổi, rồi nhìn quanh căn nhà vắng vẻ, lại có ảo giác: người giúp việc anh thuê có khi là cô gái ốc đồng bước ra từ truyện cổ tích cũng nên.

"Dạo này em bận lắm à?"

Một ngày nọ, Thời Duật không ra ban công như thường lệ mà ngồi ở phòng khách, nhìn Hạ Thập bận rộn trong bếp, không kìm được mà hỏi một câu.

Thực ra, anh khá có thiện cảm với Hạ Thập. Cô biết sửa máy tính, nấu ăn ngon, còn biết làm bánh ngọt. Mặc dù đến giờ anh vẫn chưa được ăn thử miếng nào.

Tóm lại, Thời Duật chỉ là tò mò. Dù sao thì Hạ Thập cũng là cô gái đầu tiên nhìn anh bằng ánh mắt rất bình thường. Thêm vào đó, các kỹ năng của cô lại phong phú, khiến Thời Duật cảm thấy Hạ Thập hơi thần bí. Vì vậy anh muốn nói chuyện với cô nhiều hơn.

Hạ Thập đang bưng một đĩa thức ăn ra ngoài, nghe thấy câu hỏi của Thời Duật nhưng không trả lời ngay.

Cô đặt đĩa lên bàn ăn, ngẫm nghĩ cả phút đồng hồ mới chợt nhận ra Thời tiên sinh đang nói chuyện với mình.

“Cũng... được.” Hạ Thập trả lời khô khan, không hiểu anh hỏi vậy là có ý gì.

Hai chữ "cũng được" của Hạ Thập thành công cắt đứt luôn chuỗi câu hỏi sau đó của Thời Duật. Anh đành phải chuyển chủ đề.

“Những người học cùng ngành với em... có ai cũng sửa máy tính giỏi như em à?”

Thời Duật hỏi câu này không phải không có lý do.

Hạ Thập làm quản gia cho anh đã gần hai tháng. Trong khoảng thời gian ấy, máy tính của anh được sửa không dưới mười lần, riêng việc tháo lắp máy tính, Hạ Thập đã làm tới năm sáu lần.

Đây cũng là điểm khiến Thời Duật có ấn tượng tốt về cô. Sửa đi sửa lại nhiều lần như thế, Hạ Thập chưa bao giờ tỏ thái độ bực bội, cũng chưa từng nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.

Có điều Thời Duật không biết, Hạ Thập đã tự kiểm điểm bản thân không biết bao nhiêu lần, luôn cho rằng kỹ thuật của mình chưa đủ tốt nên máy tính của Thời Duật mới liên tục gặp vấn đề. Vì vậy, cô còn âm thầm đọc thêm vài quyển sách.

“Cái này...” Hạ Thập suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ngành của bọn tôi mạnh về lập trình và phần mềm hơn.”

Không phải ai cũng am hiểu phần cứng như Hạ Thập. Nếu ngành học của họ được ví như khoa nội, thì Hạ Thập là tồn tại kiểu vừa giỏi nội khoa lại xuất sắc cả ngoại khoa.

“Vậy... Em có phải là sinh viên giỏi ở trường không?” Thời Duật lộ vẻ hứng thú.

Khi còn là sinh viên, vì tác phẩm xuất sắc, anh hầu như không cần đến lớp, chỉ chuyên tâm sáng tác, đi khắp nơi để vẽ nên chẳng hiểu nhiều về cuộc sống đại học bình thường.

“Cũng... cũng được.” Hạ Thập lắp bắp.

Giờ đối mặt với Thời Duật, cô không khỏi căng thẳng. Dù sao... Thời tiên sinh chính là Lương Thời mà cô yêu thích mà.