Tạ Dương Diệu giơ tay lên, định đẩy tay cậu ra.
Ngay lập tức, mọi thứ xoay cuồng, hắn ngã xuống đất.
Thẩm Trạch Lan ngồi lên hông hắn, cúi xuống dính sát vào người hắn.
Tạ Dương Diệu cau mày, "Lan đạo hữu, ngươi..." đi xuống.
"Im miệng, đừng động đậy, nếu không ta sẽ gϊếŧ ngươi."
Thẩm Trạch Lan thì thầm bên tai Tạ Dương Diệu.
Tạ Dương Diệu dừng lại, cảm nhận thấy một tia lạnh lẽo trên đỉnh đầu.
Người kia đã ngưng tụ linh lực vào đầu ngón tay, tạo thành một con dao nhỏ.
Tạ Dương Diệu nhìn chằm chằm, cơ thể căng cứng như cây cung kéo căng, hít thở gấp, mơ hồ có vài tia bạo lực trong ánh mắt.
Nhưng hắn không động đậy.
Thẩm Trạch Lan cảm thấy hài lòng, thu hồi linh lực, chống tay lên ngực Tạ Dương Diệu, thay đổi sang tư thế thoải mái hơn, nửa đè lên người hắn rồi để đầu lên vai đối phương.
Mùi hoa cỏ nhỏ nhạt như một tấm lưới, bao phủ lấy Tạ Dương Diệu.
Mặt Tạ Dương Diệu trở nên khó chịu.
Hắn sinh ra đã đứng trên đỉnh cao của Cửu châu, những phiền muộn mà nhiều người gặp phải, đối với hắn cũng chẳng là gì.
Tuy nhiên, lúc này hắn lại không làm gì được với một tu sĩ luyện khí kỳ.
Nguyên nhân chỉ vì ngọc phù liên lạc của hắn bị người ta phá hủy, không thể liên lạc được với Phù Vân Tiên Môn, lại thêm linh lực trong cơ thể hắn cũng vừa hết.
Đêm nay không trăng, gió lạnh thổi vi vυ"t.
Tạ Dương Diệu trong lòng đầy tức giận.
Người đang nửa đè lên người hắn lúc này đã không còn run rẩy, cũng không còn ho khan thở dốc nữa. Hẳn là đã ngủ rồi.
Hắn giơ tay lên, định đẩy Thẩm Trạch Lan ra.
Tình trạng của Thẩm Trạch Lan tốt hơn một chút, cảm nhận được ý định của Tạ Dương Diệu liền mệt mỏi ngước mắt, chậm rãi nói: "Muốn chết không?"
Tạ Dương Diệu: "..."
Tạ Dương Diệu cố ép bản thân bỏ qua cái người đang nằm sát bên cạnh này, trong tư thế này, mặc dù có hơi lạnh nhưng hắn vẫn phải nhắm mắt luyện tập.
Mặc dù dưới vách đá này linh khí thưa thớt nhưng vẫn có thể hấp thụ được chút ít linh lực, dù ít thì vẫn hơn là không.
Lửa đã tắt.
Phía Đông, bầu trời đen đặc bắt đầu lóe ra chút ánh sáng, sau đó ánh sáng càng ngày càng mạnh, mặt trời mọc lên.
Ánh sáng mặt trời từ những ngọn núi nối tiếp chầm chậm leo lên, ánh sáng ấm áp chiếu xuống bầu trời trên rừng cây, xuyên qua lớp lớp cành lá, chiếu lên mặt Thẩm Trạch Lan, tạo ra những vầng sáng mờ ảo.
Thẩm Trạch Lan mi mắt khẽ rung, mở mắt ra.