Chương 34: Thật phù phiếm

Tạ Dương Diệu lại gọi một tiếng.

"Lan đạo hữu?"

Người kia tựa vào thân cây, không trả lời.

Lần tay Tạ Dương Diệu nhìn dọc theo vai và cổ đối phương, rồi hắn chạm vào cổ tay, đặt ngón tay trỏ nhẹ lên mặt trong của cổ tay của đối phương, tĩnh tâm lại, cảm nhận nhịp đập của mạch máu.

Nhịp đập rất yếu.

Khẽ dò xét, cảm giác như có vấn đề ở khắp mọi nơi.

Lúc này hắn không có linh lực, không thể dùng linh lực lên người đối phương để kiểm tra tình trạng cơ thể một cách tỉ mỉ giống như những tu sĩ khác, vì thế, hắn không thể xác định được chính xác đối phương bị gì.

Hắn đang định rút tay ra thì đối phương bỗng nhiên nắm lấy cổ tay hắn, nghiêng người về phía hắn.

Mùi hoa cỏ nhỏ nhạt xộc vào mặt, toàn thân hắn căng lên, lập tức đứng dậy, lùi lại vài bước.

Thẩm Trạch Lan dựa hụt, ngã xuống đất, ho khan từng cơn, đau đớn thấu xương.

Sau khi nghỉ ngơi, cảm lạnh trên người cậu càng thêm nghiêm trọng, thậm chí còn kích động khiến khí lạnh xâm nhập khắp cơ thể.

Thẩm Trạch Lan vốn thể trạng yếu ớt, sau khi cố kìm nén hai đợt này thì lập tức ngã xuống.

Đầu óc cậu mơ hồ, như một nồi nước đang sôi, bị khuấy lên thành một đống hồ (kiểu keo keo giống hồ dán ấy), không cách nào tỉnh táo nổi.

Chỉ đến khi thân thể thuần dương kia gần lại, cậu mới có chút tỉnh táo, muốn ôm lấy đối phương để giảm bớt tình trạng.

Nhưng Diêu Ngũ lại tránh đi.

Thẩm Trạch Lan mồ hôi lạnh rơi đầy người, đau đớn không ngừng run rẩy, tóc ướt đẫm dính trên má, cậu co người lại, cắn chặt môi, nắm lấy cỏ dại dưới đất.

Cỏ dại mỏng manh làm sao chịu được nỗi đau của Thẩm Trạch Lan, bị cậu nắm chặt thì lập tức bị kéo đứt từ gốc, rơi rớt xuống đất.

Thẩm Trạch Lan mơ màng nghĩ:

"Đồ chó, nếu biết thế thì đã đánh ngất anh rồi, không cần để anh tỉnh lại làm gì."

‘Đồ chó’ nghe thấy động tĩnh thì nhíu mày, hắn đi tìm một đống cành khô lá rụng, lấy ra một viên đá cuội từ bờ sông, quỳ xuống trước đống cành khô và đánh lửa.

Đánh vài lần, cuối cùng cũng nhóm được lửa.

Hắn ném vài cành củi lên đống lửa, bước đến bên Thẩm Trạch Lan, dùng sức ôm lấy cậu.

Lúc bế Thẩm Trạch Lan lên,Tạ Dương Diệu mới nhận ra người này rất nhẹ, nhẹ đến mức anh không cần dùng sức nhiều.

Hắn bước vài bước lớn đến gần đống lửa, đặt người xuống.

Mặc dù thời gian rất ngắn nhưng Thẩm Trạch Lan vẫn cảm nhận được chút hơi ấm, cậu lại tỉnh táo một chút, giống như người sắp chết vì khát đột nhiên có chút nước, cậu đột ngột ngồi dậy khi đối phương chuẩn bị đứng dậy, ôm lấy cổ đối phương không buông tay.