Chương 30: Tại sao lại không để ý ta? Ta không đẹp à?

Nhìn thế này lại giống như cậu vừa bắt nạt người ta vậy.

Thẩm Trạch Lan thấy cơ thể hơi khó chịu, trán hơi đau âm ỉ. Cảm lạnh không khiến cậu sốt nhưng cũng chẳng dễ chịu gì.

Cậu ngồi xuống, định để đối phương tự bình tĩnh lại một chút.

Vừa tỉnh dậy mà đã có người yêu cầu mình làm ý trung nhân của họ thì đúng là hơi khó chấp nhận.

Nghĩ vậy, cậu rửa sạch tay, nhặt con dao gỗ lên tiếp tục thái thịt thỏ.

Con thỏ rừng này, có lẽ vì nơi này không có thiên địch, sống vô tư vô lo nên trông đặc biệt béo mập. Giờ lột da ra, thịt cũng khá dày, nặng tay.

Thẩm Trạch Lan lo rằng nếu không cắt thịt mỏng ra thì lát đặt lên lửa nướng sẽ không chín được.

Tạ Dương Diệu ngước mắt quan sát cậu, thấy cậu tập trung vào công việc của mình, như thể đã từ bỏ ý định ép buộc mình làm bạn trai thì âm thầm thở phào.

Anh giơ tay lau nước trên mặt, cởϊ áσ ngoài ướt sũng ra, trải lên những viên đá vụn đang phơi dưới ánh nắng, chỉ mặc trung y, ngồi khoanh chân trong bóng râm, vừa vắt khô tóc.

Từ lúc ngã xuống đây, linh lực trong người anh đã cạn kiệt.

Dẫu sức mạnh cơ thể vẫn như cũ, không cần ăn uống, vẫn sử dụng được thần thức, nhưng anh lại không thể phi thiên độn địa, cũng không sử dụng pháp thuật hay mở được nhẫn trữ vật được.

Nếu mở được nhẫn trữ vật, anh nhất định sẽ thay ngay bộ y phục rách rưới này.

Đường đường là thiếu chủ Cửu châu, chưa từng mặc đồ rách bao giờ.

...

Hai người im lặng, ai làm việc nấy.

Thẩm Trạch Lan rất nhanh đã cắt xong thịt thỏ.

Cậu vẽ một lá bùa lửa, lấy một ít củi khô đã gom sẵn ra, chất đống lên, sau đó cắm hai cành cây cao bằng nhau có chạc hai ở đầu xuống hai bên đống củi. Cậu châm lửa, lấy que xiên thịt thỏ đã mài nhẵn, dựng lên trên.

Sau khi làm xong tất cả, cậu quay sang nhìn Tạ Dương Diệu.

Mặt trời lên cao, tóc đối phương đã khô, y phục trên người cũng khô gần hết.

Hai tay anh một cái tựa vào đầu gối, một cái chống phía sau, chân dài duỗi ra, nhìn về phía trước, có vẻ như đang suy nghĩ về cách rời khỏi đáy vực toàn vách đá này.

Thẩm Trạch Lan đảo mặt thịt thỏ trên lửa, rồi nói:

“Con đường duy nhất để rời khỏi nơi này đã bị một dòng sông chiếm giữ. Dòng sông rất dữ dội, sóng cuộn trào, ta cũng không biết bên trong có gì không.”

“Thân thể anh không có linh lực, trước khi tích đủ linh lực, tốt nhất đừng thử vượt sông để rời khỏi đây.”