Gia cảnh của họ chắc chắn không bằng anh.
Tạ Dương Diệu là thiếu chủ của Cửu Châu, xét về gia thế, toàn Cửu Châu không ai sánh bằng.
Nhưng đối phương lại hiểu sai.
“Dù gia cảnh họ tốt hơn anh, ta cũng không cần. Ta chỉ để ý anh, chỉ muốn anh.”
Thẩm Trạch Lan cúi xuống, nghiêng người gần thêm chút nữa, nhìn thẳng vào mắt anh.
Tai Tạ Dương Diệu đỏ rực, từ góc độ của cậu, có thể thấy rõ từng sợi lông mi của đối phương.
“Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu, không có chút tình cảm nào, cũng chẳng có hôn ước…”
“Trở thành tình nhân, rồi từ từ bồi dưỡng tình cảm.” Thẩm Trạch Lan nói. “Nếu không thể nuôi dưỡng tình cảm, mọi chuyện khác tự nhiên không cần bàn tới, chỉ xem như một đoạn tình duyên ngắn ngủi, tan thì tan.”
“Như vậy là không được. Đã bên nhau thì phải ở bên nhau cả đời.”
Thẩm Trạch Lan nhìn anh.
Tạ Dương Diệu nói:
“Lan đạo hữu đừng ép ta nữa. Thật lòng mà nói, ta đã có gia thất, không thể phụ lòng người ấy.”
“Vậy sao?” Thẩm Trạch Lan đánh giá anh.
Tạ Dương Diệu thấp giọng nói: “Không dám lừa dối Lan đạo hữu.”
Thẩm Trạch Lan thực không ngờ đối phương đã có gia thất.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Dương Diệu, cậu đã mặc định rằng người này cũng giống mình, vừa không có ý trung nhân, vừa không có gia đình ràng buộc.
Ánh mắt thoáng hiện vẻ bực bội, Thẩm Trạch Lan ngẩng lên nhìn kỹ lại người trước mặt.
Khi ánh mắt dừng ở vành tai đỏ rực của đối phương, cậu khẽ nhướng mày, đưa tay chạm vào tai người ta.
“Người có gia thất rồi mà da mặt lại mỏng, dễ đỏ mặt thế này? Lần đầu tiên ta gặp đấy.”
Tạ Dương Diệu chống cùi chỏ xuống đất, lùi lại vài phần.
“Lan đạo hữu, xin tự trọng.”
Toàn thân Thẩm Trạch Lan có đến hai trăm linh sáu khúc xương thì hai trăm linh năm khúc là ngang bướng. Người ta không cho cậu chạm vào thì cậu cứ muốn chạm vào. Cậu tiến lại gần thêm chút nữa, lại đưa tay ra lần nữa.
Tạ Dương Diệu lại lui về sau.
Thẩm Trạch Lan cau mày, tiếp tục áp sát.
Tạ Dương Diệu lại lui… nhưng lùi mãi thì chẳng còn chỗ nữa. Đằng sau cậu chính là mép hố nước.
Thẩm Trạch Lan đứng thẳng dậy, định nhắc đối phương chú ý phía sau, thì người kia đã cảnh giác lùi thêm một bước.
“Tõm” một tiếng, anh ngã thẳng xuống hố nước, bọt nước bắn tung tóe.
Thẩm Trạch Lan: “…”
Ánh mắt Thẩm Trạch Lan hiện rõ vẻ khó tả.
Tạ Dương Diệu ướt sũng bò lên khỏi hố, quần áo nhỏ nước tí tách, vài lọn tóc bết trên trán, trông vô cùng nhếch nhác.