Nước lạnh thấm ướt bộ y phục gấm, từng giọt nước trong suốt trượt dọc theo những đường nét cơ bắp săn chắc. Trong trạng thái không thể cử động, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng đủ khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy không yên.
Tạ Dương Diệu khẽ động đậy đôi mắt, đưa thần thức lan rộng ra xung quanh.
Cảnh sắc trước mắt dày đặc che kín bầu trời, bốn bề là vách đá, các tường đá dựng đứng, giữa những tảng đá lớn mọc lên những cây tùng nhỏ có bộ rễ cắm sâu vào khe nứt.
Chỉ suy nghĩ thoáng qua, Tạ Dương Diệu liền hiểu ra rằng mình đang ở dưới chân một vách núi.
Thần thức của anh đặt tại một vị trí cách mình chừng hai mét.
Ở đó, có vài chiếc lá chuối được trải ra.
Trên những chiếc lá chuối xanh mướt, một chiếc để vài loại trái cây lạ mắt, một chiếc đặt một con thỏ rừng lông hoa đã được cắt tiết, máu còn sót lại trên cổ vẫn chưa khô hẳn.
Trên chiếc lá gần nhất, có một thanh niên mặc áo trắng với dáng vẻ vô cùng tuấn tú đang ngồi xếp bằng.
Người thanh niên mặc áo trắng dáng hình mảnh khảnh, đôi mày rủ xuống toát lên vẻ mỏi mệt rõ rệt.
Ánh nắng xuyên qua những tán cây rậm rạp phía trên đầu, để lại trên mặt đất những vòng sáng lốm đốm, cậu ta ngồi ngay sát một vòng sáng, dưới ánh sáng ấy, trông cậu yếu ớt như món đồ sứ quý giá.
Tạ Dương Diệu chưa từng gặp một người như vậy.
Anh cảm thấy chỉ cần mình chạm nhẹ một cái, đối phương sẽ vỡ tan ngay lập tức.
Người thanh niên áo trắng lúc này đang thu tay lại, có vẻ như đây là người vừa sử dụng pháp quyết dẫn nước để tưới lên người anh.
Tạ Dương Diệu nhận thấy không xa có một hố nước lớn, nước trong vắt tràn đầy trong đó.
Người thanh niên áo trắng trông không còn chút tinh thần nào, sau khi rút tay về liền cúi đầu, giữ chặt con thỏ rừng, những ngón tay thon dài cầm lấy con dao gỗ, chuẩn bị rạch miệng con thỏ để lột da.
Tạ Dương Diệu suy nghĩ rối bời trong chốc lát rồi cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại.
Đúng lúc này, người thanh niên áo trắng nhìn về phía anh.
Ánh mắt Tạ Dương Diệu chạm phải đôi mắt của Thẩm Trạch Lan.
Lúc ấy anh mới phát hiện ra đôi mắt đối phương có màu xám xanh.
Điều đó khiến anh liên tưởng đến đại dương mênh mông dưới chân núi Tiên Sơn Phù Vân.
--- Núi Tiên Sơn Phù Vân, trung tâm quyền lực tối cao của Cửu Châu, nằm ở châu lớn nhất và giàu tài nguyên thiên nhiên nhất – Phi Long Châu. Vì nổi trên mặt biển lớn và lơ lửng giữa tầng mây, nơi này được gọi là Tiên Sơn Phù Vân.