Người ở ngoài cửa không hề có ý định vào phòng ngủ, Khó Ngủ cũng chưa từng nghĩ anh sẽ vào ngủ cùng. Đoạn Thủy Lưu không bị tức đến mức xông vào cho cậu một cú đạp đã là may lắm rồi. Khó Ngủ tắt đèn, nhẹ nhàng nói một câu chúc ngủ ngon, vốn tưởng là nói cho mình nghe, nào ngờ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, Đoạn Thủy Lưu chậm rãi trở mình, dường như là một lời đáp lại không tiếng động.
Đồng hồ trên bàn chỉ 23 giờ 35 phút, đêm đã rất khuya.
Khó Ngủ nhắm mắt, ý thức dần nặng trĩu trong cơn buồn ngủ. Trong khoảnh khắc vạn vật tĩnh lặng, cậu từ từ thả mình vào giấc ngủ sâu.
Đột nhiên, bên tai vang lên một âm thanh...
"Cộc."
Âm thanh này quá gần, như thể ở ngay bên cạnh. Ngay lập tức, nó kéo chặt ý thức của Khó Ngủ, thứ đã gần như chìm sâu, trở về. Cậu bỗng chốc mở bừng mắt, đôi mắt hoàn toàn tỉnh táo.
"Cộc..."
Khó Ngủ rợn sống lưng, cậu nhận ra âm thanh phát ra từ dưới gầm giường, như thể có người đang nằm dưới giường cậu, dùng ngón tay hoặc vật gì đó gõ vào ván giường. Trong nháy mắt, âm thanh dường như lại đổi vị trí, vang lên từ trên đầu, như thể có ai đó đang bò trên trần nhà, gõ vào mái.
Một cảm giác bị theo dõi như kim châm sau lưng dâng lên trong lòng. Khó Ngủ vừa lẩm bẩm "Không phải chứ? Cái game này còn chơi chiêu "nói gì thành thật" nữa à?" vừa nhanh chóng đảo mắt nhìn về phía cửa sổ.
Chẳng có gì ở đó cả.
Bên ngoài cửa sổ là bầu trời giả tạo, không sao không trăng, chỉ có một màu đen thuần túy nặng nề và sâu thẳm.
Nhưng cảm giác bị theo dõi đầy quái lạ đó không hề biến mất, ngược lại càng lúc càng mạnh mẽ theo thời gian. Khó Ngủ cũng càng lúc càng có cảm giác nguy hiểm cận kề. Cậu không dám bỏ qua trực giác đột ngột này, nhanh chóng đứng dậy bật đèn, lưng tựa vào đầu giường, nhanh chóng nhìn quanh khắp phòng ngủ.
Ngài Uông yên lặng ngồi trên tủ đầu giường, đôi mắt tròn được khâu thô sơ vô cùng đờ đẫn, trong nhãn cầu thủy tinh đen láy phản chiếu vẻ mặt đa nghi của Khó Ngủ, biến dạng và méo mó.
Kim phút từng vạch từng vạch chỉ đến số 59, sắp chạm đến nửa đêm.
Trong phòng ngủ mọi thứ vẫn như thường lệ, không có gì thêm, cũng không có gì bớt. Sau khi đèn bật, ngay cả tiếng gõ cũng biến mất. Khó Ngủ dần thả lỏng sợi dây căng thẳng trong não, không còn cảnh giác dò xét các ngóc ngách nữa.
Chốc lát sau, khóe mắt cậu vô tình lướt qua tủ quần áo gỗ tự nhiên cạnh tường. Ngay giây tiếp theo, ánh mắt Khó Ngủ dừng lại, lông mày cũng theo đó nhíu chặt.
Cứ thấy có gì đó rất không tự nhiên...
Cánh cửa tủ quần áo vốn đã đóng kín khẽ nhô ra ngoài, hé một khe nhỏ. Bên trong tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Khó Ngủ nhớ lại lúc Đoạn Thủy Lưu vào phòng kiểm tra, anh đúng là đã mở cửa tủ quần áo, xác nhận bên trong không có gì rồi mới đóng lại.
...Chẳng lẽ lúc đó anh không đóng chặt?