Editor: quynline
— Chào mừng người chơi "Khó Ngủ" đã đăng nhập 《Chiến Hỏa》! Điểm tích lũy của bạn: 0, Xếp hạng: Vô, Điểm sinh tồn: ***, Xếp hạng: *.
— Bạn đã chuyển từ [Khu Hòa Bình] sang [Khu Chiến Tranh].
— Loại hình trò chơi hiện tại của bạn: Thi đấu xếp hạng (Đơn người, không đạo cụ).
— Tên trò chơi: Chung Cư Ánh Dương.
— Thời lượng trò chơi: 7 ngày (Dự kiến thời gian thực: 4 giờ).
— Số lượng người chơi: 20 người.
— Mục tiêu trò chơi: Sống sót.
— Chúc bạn chơi game vui vẻ!
Chung Cư Ánh Dương, một tàn tích của thế kỷ trước, ngoài cái tên có vẻ tươi sáng ra thì mọi thứ khác đều chẳng liên quan gì đến ánh mặt trời cả.
Sự đổ nát và u ám là gam màu chủ đạo ở đây. Xung quanh chung cư là bãi đất hoang tàn ngập bùn lầy, những cơn gió rít gào mang theo mùi ẩm mốc, thối rữa. Trên tường chung cư loang lổ những vết rỉ sét vàng đen, ban công tầng hai bày la liệt những chậu hoa khô héo, khó hiểu, chẳng biết ẩn chứa ý nghĩa gì.
Toàn bộ khung cảnh chìm trong u tối, dường như được sắp đặt để tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Ngay cả không khí cũng dường như đặc quánh lại, mọi ngóc ngách, mọi bóng tối đều như ẩn chứa những bí mật đáng sợ. Vô số ánh mắt đầy ác ý dường như đang tham lam rình rập những vị khách lạ.
Nếu là ngoài đời thực, một nơi tiêu chuẩn "ma ám" như thế này, trừ khi là người cố ý tìm đến cái chết thì tuyệt đối sẽ chẳng ai muốn bén mảng tới gần, huống chi là phải ở lại cái chung cư rách nát này suốt bảy ngày.
Nhưng biết làm sao đây, ai bảo đây là nhiệm vụ của trò chơi chứ?
Tại quầy tiếp tân tầng trệt của chung cư, một bà cụ tóc bạc phơ đặt bộ len đang đan dở xuống. Đôi mắt đυ.c ngầu, hõm sâu dưới lớp lớp nếp nhăn từ từ ngước lên, nhìn đám đông lũ lượt bước vào.
Họ đủ mọi lứa tuổi, ăn mặc khác nhau, giữ khoảng cách không quá xa cũng chẳng quá gần. Người thì đi theo nhóm ba, nhóm năm, người thì độc hành, cùng bước vào nhưng lại ngầm cảnh giác lẫn nhau.
Bà cụ dường như chẳng mảy may nhận ra sự kỳ lạ ấy. Đôi mắt mờ đυ.c lướt qua gương mặt từng người một, không nói lời nào cũng chẳng có động tác nào khác.
Mãi đến khi chiếc đồng hồ cổ treo trên tường phía sau bỗng "tích tắc" một tiếng rõ ràng, bà cụ như một con búp bê lên dây cót, chậm rãi hé miệng:
"Cũng không còn sớm nữa."
Giọng bà cụ khàn đặc và chậm rãi. Bà từ từ kéo ngăn kéo trước mặt, lấy ra một xấp thẻ phòng.
"Mỗi người nhận lấy thẻ phòng của mình rồi nghỉ ngơi sớm đi."
Hai mươi người tụ tập trong sảnh im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Họ ăn ý xếp thành hàng, lần lượt đi qua trước mặt bà cụ để nhận lấy tấm thẻ được đưa cho.
Tuân Mị đứng cuối cùng, đương nhiên nhận được tấm thẻ phòng cuối cùng trong tay bà cụ. Một tay cậu đút túi áo khoác ngoài, tay kia rút tấm thẻ ra, ánh mắt lướt qua hoa văn chìm trên thẻ, rồi hờ hững dừng lại trên đôi bàn tay thô ráp của bà cụ.
Ngón tay bà vừa ngắn vừa thô, gần như chỉ bằng một nửa người bình thường. Bàn tay dày rộng, các đốt ngón tay chai sần do bao năm làm việc nhà.
Phát hết tất cả thẻ phòng, bà cụ gom hết len và kim đan trên bàn tiếp tân, rồi chỉ tay về phía bên trái, giọng khàn khàn lại lần nữa vang lên bên tai mọi người: "Lên lầu lối đó."
Dứt lời, bà cụ khom lưng, nhặt túi len lên, từng bước một đi về phía bóng tối bên phải.
Khi nửa người đã chìm vào màn đêm, bà cụ dường như chợt nhớ ra điều gì đó, từ từ dừng bước và nói: "Sau 11 giờ, đừng ra ngoài nữa."
Câu nói này xuất hiện đột ngột, không đầu không cuối, nhưng bà cụ cũng không giải thích thêm. Giọng nói già nua, đặc quánh vẫn còn vương vấn bên tai mọi người, nhưng bà đã quay lưng, bóng dáng khom người chậm rãi khuất hẳn vào bóng tối.
Trong đại sảnh tổng cộng hai mươi người. Bà cụ vừa đi, lập tức có ít nhất mười lăm người đồng loạt bắt đầu nói chuyện, la ó ồn ào đến nhức óc. Chung cư cũ nát, âm u bỗng chốc náo nhiệt như một cái chợ, bầu không khí kinh dị mà NPC cố gắng tạo ra phút chốc tan biến không còn một mảnh.
"Có gì mà đáng sợ đâu chứ, chỉ là một bà lão giả thần giả quỷ thôi mà, ai bảo hồi trước dọa tôi sợ són ra quần vậy?"
"Ai cũng đơn lẻ à? Có ai muốn tạm thời lập đội với tôi không?"
"Này anh em, nghe tôi khuyên một câu, khi còn chưa biết trò chơi này là đối kháng hay tổ đội vượt ải, có manh mối gì thì làm ơn chia sẻ đi, đừng có mà giấu giếm làm gì, đến lúc đó một đứa cũng không qua được đâu."
...
Trong khi đó, Tuân Mị lặng lẽ cúi đầu lật xem tấm thẻ phòng trên tay. Tấm thẻ màu trắng mang cảm giác hoài cổ, mặt sau còn in hoa văn chìm, nhưng trên đó lại không thấy bất kỳ thông tin nào liên quan đến số phòng. Có thẻ phòng mà chẳng biết phải quẹt phòng nào.
Lúc này, cậu loáng thoáng cảm giác có hai ánh mắt không mang ác ý đang dõi theo mình. Tuân Mị ngẩng đầu nhìn lại theo hướng ánh mắt, thì ra là hai cô gái trẻ, vừa lén lút quan sát cậu, vừa khẽ khàng thì thầm.
Phát hiện Tuân Mị đã chú ý đến mình, các cô gái đỏ mặt, vội vàng quay nghiêng người đi.
Đám đông ở phía bên trái đã bắt đầu di chuyển về hướng mà bà cụ NPC đã chỉ. Hành lang tối tăm, chật hẹp và dài dằng dặc, chỉ có một lối đi duy nhất, không có ngã rẽ nào khác.
Quẹo qua một góc cua 90 độ, có thể nhìn thấy một chiếc thang máy nhỏ hẹp nằm ở cuối hành lang. Một vệt đèn chiếu thẳng xuống sàn trước thang máy, như mồi nhử của thợ săn hấp dẫn con mồi, im lặng chờ đợi điều gì đó.
Người đi đầu vẫn đang nghiêm túc và cẩn thận quan sát xung quanh. Bỗng khoang thang máy khẽ "kêu" một tiếng rồi hạ xuống tầng trệt. Hai cánh cửa kim loại mở ra, lối đi tối tăm dần được ánh sáng bên trong thang máy chiếu rọi.
"Nói thật chứ, tôi chưa từng thấy thang máy an toàn nào trong game cả." Một thanh niên đầu húi cua đứng bên phải Tuân Mị thì thầm càu nhàu. Tuân Mị nghiêng mặt nhìn lêи đỉиɦ đầu anh ta, tên tài khoản màu xanh lam lơ lửng ở đó: Dâu Tây Thạch Trái Cây Di Tương.
"..."
Di Tương nhận ra ánh mắt của Tuân Mị, anh ta bĩu môi như muốn tìm sự đồng tình: "Phải không?"
Tuân Mị đáp lại bằng một nụ cười: "Ừm... Đúng vậy."
Dù sao thì câu cửa miệng vẫn nói: "Mười thang máy thì chín cái có ma, còn một cái đang sửa chữa."
Nhưng trên đời này vẫn có nhiều người không tin vào điều xui xẻo. Huống chi, đi lên lầu trước đồng nghĩa với việc có nhiều cơ hội hơn để tìm được manh mối trò chơi. Trong loại game sinh tồn này, vị trí của manh mối cực kỳ quan trọng, dù là để giải đố hay để đạt điểm cá nhân cuối cùng.
Nguy hiểm càng lớn, lợi nhuận càng nhiều.
Trong lúc Tuân Mị và Di Tương đang lầm bầm phía sau, đã có một nửa số người bước vào thang máy. Khoang thang máy khá rộng, hai cô gái lúc nãy lén nhìn Tuân Mị đã lên trước, người còn lại đứng phía sau, vội vàng cũng muốn chen vào trong.
Cô gái ấy vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Sau khi bước vào thang máy, xung quanh cô vẫn còn đủ chỗ cho một đến hai người nữa đứng. Nhưng lúc này, một giọng nói nghiêm khắc bỗng vang lên: "Đi ra! Quá tải rồi!"
Người đàn ông đứng cạnh bảng điều khiển chỉ tay vào những điều cần chú ý trên tường thang máy: "Trên này viết, giới hạn mười người."
"Không sao đâu... Số người giới hạn thường chỉ là số ảo thôi, huống chi thang máy cũng đâu có báo động quá tải đâu." Cô gái cố gắng giãy dụa, muốn gia nhập vào nhóm người lên lầu đầu tiên. Nhưng người đàn ông dứt khoát từ chối: "Nói bậy! Lỡ giới hạn mười người chính là điều kiện tử vong thì sao!"
Nghe nhắc đến bốn chữ "điều kiện tử vong", sắc mặt mọi người trong thang máy lập tức trở nên nghiêm trọng. Bản thân thang máy vốn là khu vực nguy hiểm cao, cộng thêm những dòng chữ đen lạnh lẽo trên tường, nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề. Những người xung quanh cô gái bắt đầu xô đẩy cô, muốn cô nhanh chóng ra khỏi thang máy. Cô gái đành phải bày ra vẻ mặt khổ sở, liếc nhìn người bạn đồng hành rồi ngượng ngùng bước ra khỏi thang máy.
Bạn của cô gái vội vàng rụt tay chân, chen ra khỏi đám đông: "Xin lỗi, cho tôi đi nhờ. Tôi đi cùng cô ấy, bên ngoài bù thêm một người vào đi."
Lời còn chưa dứt, một người đàn ông cao to đã thay thế cô gái bước vào thang máy, sợ những người khác tranh giành với mình.
Mười người bên trong, mười người bên ngoài, phân chia vô cùng hoàn hảo, cứ như điều kiện "giới hạn mười người" này được "đo ni đóng giày" riêng cho số lượng người chơi trong ván game này vậy.
Người đàn ông điều khiển thang máy hài lòng nhấn nút đóng cửa, như thể đã giành được tiên cơ gì đó. Trong khoảng cách cửa thang máy từ từ khép lại, anh ta đắc ý nói với những người bên ngoài: "Chúng tôi lên trước đây!"
Dâu Tây Thạch Trái Cây Di Tương rõ ràng là một người không chịu ngồi yên. Suốt dọc đường thang máy đi lên, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Tuân Mị một lúc lâu: "Tên của cậu là gì vậy? Khó... Ngủ? Khó Ngủ, ý là không ngủ được à? Cậu lấy tên lúc bị mất ngủ hả?"
"À, cái này cũng bị cậu phát hiện ra rồi." Tuân Mị khen ngợi: "Thông minh thật đấy."
"..." Rõ ràng là khen mình, sao nghe lạ tai vậy? Di Tương ngừng lại hai giây, rồi lại không nhịn được lẩm bẩm: "Ai, ván game này đông người quá, hai mươi người lận, nhớ tên cũng không xuể, phiền thật..."
Thang máy đi lên phát ra tiếng máy móc vận hành. Ngoài Di Tương ra, mọi người đều im lặng nhìn chăm chú vào những con số hiển thị tầng lầu cạnh cửa.
2, 3, 4... 8, 9...
Một trong số những cô gái bước ra khỏi thang máy, người có tên tài khoản là "Thối Thối" chợt nhận ra một điều không ổn. Cô ngập ngừng hỏi người bạn bên cạnh: "À này, Trảo Trảo... Cái chung cư này, cao như vậy sao?"
Cô gái tên "Trảo Trảo" vốn đang thất thần, bị nhắc nhở như vậy liền theo phản xạ túm lấy cánh tay Thối Thối: "Chỉ có năm tầng thôi mà, lúc nãy tôi ở thang máy cũng chỉ thấy có 5 con số..."
Thối Thối thoáng chốc trợn tròn mắt, hai người môi trắng bệch nhìn nhau, rồi lắp bắp đi lay một cô gái nhỏ khác bên cạnh.
Vài tiếng thì thầm khe khẽ, cô gái thứ ba hét lên một tiếng ngắn ngủi, sợ hãi vùi đầu vào lòng bạn trai bên cạnh.
Rất nhanh, khi con số trên thang máy vẫn không ngừng tăng lên, đã đạt đến một con số kỳ lạ, tất cả mọi người có mặt đều nhận ra điều không ổn. Sự hoảng loạn và bối rối tràn ngập hành lang.
11, 12...
Trước khi vào chung cư, Tuân Mị từng ước chừng cấu trúc tầng lầu của tòa nhà này từ bên ngoài. Chung cư cao năm tầng, có lẽ có một tầng hầm, nhưng tuyệt đối không thể có độ cao trên mười tầng.
16, 17, 18...
"Đinh" một tiếng, con số đỏ tươi cuối cùng dừng lại ở tầng 18. Một người đàn ông lắp bắp run giọng nói: "Mười tám, mười tám tầng địa ngục..."
"Họ còn sống không?" Thối Thối run rẩy hỏi. Điều khiến cô sợ hãi nhất không phải là sự sống chết của mười người chơi kia, mà là cô suýt chút nữa cũng đã bước lên chiếc thang máy đó, đi đến cái tầng 18 không hề tồn tại.
Lời còn chưa dứt, từ trên cao trong giếng thang máy xa xăm truyền đến tiếng hét thất thanh đến tột độ. Tiếng kêu biến mất sau vài tiếng va chạm liên tiếp của vật nặng. Giây tiếp theo, gió mạnh gào thét qua, có thứ gì đó "phanh" một tiếng đập mạnh xuống đất. Tiếng động cực lớn vang lên bên trong thang máy, chỉ cách một cánh cửa, đến nỗi mặt đất tầng trệt cũng rung chuyển một chút.