Chương 6: Quý Ngôn

Một tiếng “đing” vang lên, cửa thang máy mở ra.

Bên trong thang máy có một nam một nữ.

Người phụ nữ với thân hình quyến rũ, tóc xoăn sóng lớn, đang được một người đàn ông đeo khẩu trang ôm lấy.

Thấy bên ngoài có người, người đàn ông theo phản xạ buông tay ra. Người phụ nữ trừng mắt liếc nhìn anh ta một cái, hậm hực bước ra ngoài.

Người đàn ông vội vàng đuổi theo: “Cục cưng, đừng giận mà. Chuyện đó chỉ là chiêu trò mà thôi"

Quý Ngôn đứng yên không nhúc nhích, nhìn cửa thang máy tự động khép lại.

Rõ ràng là những người anh không quen biết, đối phương còn đeo khẩu trang, vậy mà anh vừa nhìn đã lập tức nhận ra.

Trương Hi vào giới giải trí chỉ để hóng drama. Dù minh tinh nào có cải trang kỹ đến đâu, trước mặt cô cũng không che giấu được.

Cô khϊếp sợ nhìn về phía sau: "Anh Ngôn, người lúc nãy hình như là... Phỉ Nhiên."

...

Sân bay Hải Thành.

Sau khi bước ra từ sân bay, Đàm Úc vội vã chui tọt vào nhà vệ sinh nam, khóa cửa buồng lại, vừa nhìn điện thoại vừa thấp thỏm lo lắng: "Trời má ơi, mình có nhiều fan như thế này từ lúc nào vậy?"

Cả sảnh đón khách gần như chật kín người. Nếu có người lợi dụng đám đông bắt cóc cậu, chắc chắn cậu có kêu khản cả cổ cũng không ai nghe thấy.

Dương Lâm vừa quay đầu đã không thấy người đâu, tức giận đứng yên tại chỗ xoay vòng vòng, mắng qua điện thoại: "Cậu chạy cái gì mà chạy? Đây không phải fan của cậu! Cậu đang ở đâu!"

"Không phải fan của tôi?" Đàm Úc hỏi: "Vậy là fan của Phỉ Nhiên? Đến để diệt khẩu tôi?"

"Cậu nghĩ fan của Phỉ Nhiên rảnh đến mức chạy đến đây để chặn cậu à?" Dương Lâm nói: "Họ là fan của Quý ảnh đế, hôm nay Quý Ngôn cũng đến Hải Thành, mau ra đây!"

"À, bảo sao." Đàm Úc cảm thán một tiếng.

Đàm Úc biết Quý Ngôn, hai mươi bốn tuổi đã lên ngôi ảnh đế.

Năm nay là năm thứ hai liên tiếp đối phương giữ danh hiệu này.

Nghĩ lại cũng đủ châm chọc, rõ ràng cậu và Quý ảnh đế chỉ kém nhau một tuổi, nhưng người ta là tam kim ảnh đế, còn cậu đến tư cách tham dự lễ trao giải cũng không có, chỉ có thể ngồi ở nhà ôm máy tính xem người ta nhận giải.

Xem xong bài phát biểu nhận giải, Đàm Úc lập tức mất hứng thú với vị ảnh đế này.

Ảnh đế đúng là đẹp trai, nhưng khí chất quá mạnh, hoàn toàn khác xa với cậu bé đáng yêu cùng họ Quý trong trí nhớ của cậu.

Quả nhiên trên đời này không ai có thể sánh được với bạch nguyệt quang trong lòng cậu.

Đàm Úc ngồi trên bệ toilet, không nhúc nhích: "Hay để lát nữa tôi hãy ra. Bên ngoài đông người quá, tôi mắc chứng sợ xã giao."

"Sợ cái đầu em gái cậu!" Dương Lâm không biết cậu định diễn cái thiết lập rụt rè giả tạo này đến bao giờ.

Đàm Úc biết Dương Lâm sẽ không làm gì được mình, bèn ung dung thoải mái trốn trong nhà vệ sinh: "Tôi không có em gái, anh cũng biết mà. Tôi là con một, hiểu chưa? Ấy, anh gấp gáp làm gì. Bây giờ đang giờ ăn trưa, ra đó lại phải mời đạo diễn ăn cơm, tôi là đang tiết kiệm tiền giúp anh đó. Anh lớn tuổi rồi, cũng nên để dành tiền mà cưới vợ đi."

Không biết Dương Lâm lại nói gì trong điện thoại, Đàm Úc chỉ cười hi hi ha ha đánh trống lảng.

Đột nhiên, một chiếc chìa khóa xe từ khe cửa trượt vào, đυ.ng ngay chân cậu.

Đàm Úc nhìn logo trên chìa khóa, hừm, hơn trăm triệu đấy, nhặt hay không nhỉ?

Cậu vừa cúi người xuống, thì nghe thấy hai tiếng gõ cửa: "Làm phiền một chút, chìa khóa của tôi rơi vào trong."

Đàm Úc hé mở một khe cửa, đưa tay ra trả chìa khóa.

Một lúc lâu sau đối phương vẫn không nhận, cậu bèn thò đầu nhìn qua khe cửa.

Người đàn ông bên ngoài rất cao, Đàm Úc phải ngẩng lên mới thấy được đỉnh đầu của đối phương, đối phương cũng đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt lộ ra lại rất đẹp.

Đàm Úc đưa chìa khóa ra trước: "May là rơi xuống sàn, không thì lọt xuống hố rồi."

Người đàn ông đưa tay nhận chìa khóa, vô tình chạm vào ngón tay cậu: "Cảm ơn."

Đàm Úc sợ bị bắt cóc, vội vã đóng cửa lại, cách cánh cửa nói một tiếng: "Không có gì."