Cậu không tính toán, vậy không phải những lời anh vừa nói đều thành vô ích sao?
Vừa rồi anh rời đi lâu như vậy là để nghe điện thoại của Lương Nam.
Lương Nam nói có thể Đàm Úc không phải quên anh, cũng không phải cố ý không nhận ra anh, mà là thật sự không nhận ra.
“Chẳng lẽ cậu không biết trước đây cậu như thế nào à? Hơn nữa lúc đó cậu cũng không tên là Quý Ngôn.”
Đúng vậy, khi đó anh không phải tên là Quý Ngôn, mà là Quý Hứa.
Lúc đó anh quả thực rất khác so với bây giờ.
Đàm Úc bất ngờ nhảy lên lưng anh, ôm cổ anh, cười khanh khách ngay bên tai làm Quý Ngôn ngây người.
“Cắt!” Từ Thịnh đứng lên hét: “Cố Khởi, cậu đang nghĩ gì thế, thất thần cái gì vậy?”
Đàm Úc nhảy xuống khỏi lưng anh: “Có phải tôi nặng quá không?”
Hai người nói sẽ tạm gác chuyện riêng qua một bên, tập trung quay cảnh hôm nay. Đàm Úc thật sự nghiêm túc nhập vai, còn Quý Ngôn lại nghiêm túc thất thần.
Quý Ngôn lắc đầu: “Không nặng, là tôi thất thần, xin lỗi.”
Đàm Úc gãi đầu, động tác y hệt hồi còn học cấp ba, nghiêng đầu làm tóc rối tung cả lên.
Từ Thịnh ở bên kia lại hét: “Tưởng Tắc, cậu làm rối tóc làm gì đấy, nhìn xem cậu làm đầu tóc rối tung rồi kìa, chuyên viên tạo hình mau qua sửa lại cho cậu ấy đi.”
Chỉ một cảnh quay thôi mà phải quay tới bảy tám lần vẫn chưa xong, hoặc là Quý Ngôn không vào trạng thái, hoặc là Đàm Úc không tập trung, đến cuối cùng làm Từ Thịnh tức đến phát điên: “Hai người các cậu đang làm cái quái gì thế, bảo chơi thôi chứ có bảo lên giường chơi đâu, quay thành cái dạng này. Hay ngày mai hai người quay cảnh giường chiếu trước đi, quen thuộc cấu tạo cơ thể nhau rồi thì hãy quay lại cảnh này!”
Đã bao lâu rồi Quý Ngôn không bị đạo diễn chửi, thậm chí anh không nhớ nổi nữa.
Đàm Úc cúi gằm mặt xin lỗi, định đưa tay gãi đầu nhưng vừa thấy Từ Thịnh đang trợn mắt nhìn thì lại rút tay về.
Quý Ngôn nói với Đàm Úc: “Lát nữa cậu dùng tay ôm cổ tôi. Lúc còn đi học... ” Quý Ngôn dừng lại: “Lúc đi học chắc chắn cậu từng ôm cổ người khác chứ gì, theo kiểu bắt nạt ấy. Cố Khởi là dung túng Tưởng Tắc, cậu ta có làm gì cũng sẽ không tức giận, Tưởng Tắc trước mặt Cố Khởi có thể cậy sủng mà kiêu.”
Hồi đi học đúng là Đàm Úc từng ôm cổ người khác, mà người đó chẳng ai khác ngoài Quý Ngôn.
Khi ấy Đàm Úc đặc biệt thích bắt nạt anh, còn anh thì cực kỳ ghét động chạm thân thể.
Thế mà hồi cấp ba, Đàm Úc giống như cục nam châm, cứ nhìn thấy anh là dính vào, kéo mãi không ra.
Quý Ngôn bảo cậu ôm cổ, Đàm Úc theo bản năng ngước nhìn chiều cao của anh, đây không phải là đang làm khó cậu sao?
Lúc đi học Đàm Úc không hề cảm thấy mình thấp bé, nhưng không hiểu sao càng lớn càng tụt so với chiều cao trung bình của đàn ông hiện đại, đến giờ vẫn thiếu hai phân mới được một mét tám.
Đàm Úc nói: “Vậy lát nữa anh phải cúi xuống một chút phối hợp với tôi.”
Nói xong lại thấy anh không phản ứng, Đàm Úc đưa tay quơ quơ trước mặt anh: “Anh đang nghĩ gì thế, sao lại thất thần nữa rồi?”
Quý Ngôn hoàn hồn: “Cậu nói cái gì?”
Mấy lời như thế mà còn phải bắt cậu nói lại lần nữa, cậu còn cần thể diện mà?
Đàm Úc khó chịu tiến lên một bước, nhỏ giọng nói: “Tôi nói là lát nữa anh phải phối hợp cúi xuống một chút, nếu không tôi sẽ bị anh hất lên.”