Chương 25

“Thầy Quý chưa đến ạ?”

Chuyên viên đáp: “Anh ấy chưa từng vào đây mà.”

Đàm Úc: “..." Thế nãy giờ cậu phơi nắng ngoài kia làm gì chứ?

Dương Lâm mải đi khắp nơi tạo mối quan hệ, đến bây giờ mới có chút thời gian rảnh. Anh ta nhìn Đàm Úc đang thử tạo hình: “Hay là tôi cũng thuê cho cậu một trợ lý nhé?”

Trong đoàn phim, từ trên xuống dưới, ai cũng có trợ lý đi theo. Dù sao Đàm Úc nhà anh ta cũng là nam thứ, không có trợ lý nhìn vào không đủ “đẳng cấp” lắm.

Kính mắt bị nhân viên tạo hình gỡ xuống, tóc cũng được cắt gọn gàng hơn.

Đàm Úc ngồi trước gương, không mấy hứng thú: “Tốn tiền làm gì, không phải đã có anh rồi sao.”

“Nhưng mà tôi nhìn xung quanh rồi, ai cũng có trợ lý.”

Đàm Úc nhìn anh ta một cái qua gương: “Người ta còn có danh tiếng, tôi có không?”

Từ phòng hóa trang bước ra, cậu chạm mặt Quý Ngôn, không biết anh đã tạo hình xong ở đâu.

Có lẽ vì sớm đoạt giải ảnh đế nên nhiều người vô thức coi Quý Ngôn như bậc tiền bối. Thế nhưng thật ra anh cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi, vẫn rất hợp hợ với áo phông quần kaki đơn giản.

“Thầy Quý.” Đàm Úc chủ động chào hỏi.

Quý Ngôn gật đầu, không nói gì thêm, đi lướt qua.

Trương Hi theo sát phía sau, kích động: “Anh Ngôn, anh Ngôn, tạo hình này Đàm Úc quá trời hợp luôn.”

Quý Ngôn đút tay vào túi quần, ngón cái khẽ mân mê khớp ngón trỏ, động tác quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng.

Đúng vậy, anh đang căng thẳng.

Bởi vì tạo hình của Đàm Úc lúc này gần như giống hệt hồi còn đi học.

Làm Quý Ngôn không kìm được mà nhớ tới thời cấp ba, lúc Đàm Úc mặt dày chặn anh trong nhà vệ sinh, bắt anh làm “cục cưng” của cậu.

Khi đó cậu cũng mặc áo phông, quần jean, tóc vuốt dựng cả lên, dáng người không cao mấy mà cứ thích ép anh vào tường.

Kết quả lại tì vào cánh cửa chưa khóa, suýt nữa đẩy anh rơi luôn xuống hố.

“Cô nói cái gì?” Một lúc sau Quý Ngôn mới nhận ra Trương Hi vừa hỏi mình.

Trương Hi lập lại: “Em nói Đàm Úc rất đẹp trai, đặt trong trường đại học thì chuẩn hotboy số một.”

Chuyện này hoàn toàn không thể phủ nhận, Quý Ngôn cũng không phủ nhận, anh khẽ gật đầu: “Cấp ba cũng vậy.”

Kiều Lâm mặc sườn xám bước ra, Từ Thịnh gọi Đàm Úc lại: “Nào nào, hai mẹ con đứng gần nhau để tôi xem nào.”

Biết Kiều Lâm không thích mình, Đàm Úc chỉ dám đứng gần nhưng không đứng sát, giữa hai người vẫn chừa ra nửa khoảng trống.

Từ Thịnh chậc lưỡi: “Gì thế này, mẹ con ruột mà đứng xa như thế, nhìn không khác gì mẹ con nuôi.”

Mặt Đàm Úc thoáng cứng lại. Kiều Lâm nhìn cậu, giọng nói không mấy thân thiện: “Đến lúc quay phim cũng định đứng cách tôi thế này à?”

Đàm Úc lắc đầu, sau đó dịch lại gần một bước.

Khung cảnh “mẹ hiền con thảo” này làm Từ Thịnh vô cùng hài lòng, anh ta gọi: “Nào nào, mọi người tới hết đây, cùng nhau chụp một tấm.”

Quý Ngôn bước đến bên cạnh Đàm Úc. Khi mọi người chen lại gần, hai người cũng đứng sát nhau, gần đến mức tay chạm tay.

Đàm Úc nghiêng mắt nhìn, vừa hay bắt gặp vành tai Quý Ngôn đỏ bất thường.

Cậu bật cười, sao lại có người vô duyên vô cớ lại đỏ tai như thế nhỉ?

“Cười cái gì?”

Đàm Úc đưa mắt sang, đối diện với ánh nhìn đẹp đẽ ấy: “Tai anh đỏ quá.”

Quý Ngôn vội dời mắt, ngượng ngùng nói: “Nóng thôi.”

“Ừm ừm.” Đàm Úc gật đầu: “Tôi cũng thấy vậy.” Không lẽ còn do xấu hổ chắc?

Chụp hình xong, có người xin Từ Thịnh một tấm ảnh.

Anh ta khoát tay: “Không cho, tôi giữ lại đợi đến lúc công bố mới đăng. À còn nữa, danh sách diễn viên của đoàn phim này tuyệt đối không được tiết lộ. Trong hợp đồng có ghi điều khoản vi phạm rồi, mọi người về đọc lại kỹ, đừng trách tôi không nhắc.”