Chương 50

007 lúc này thực sự không thể đoán nổi Lam Toại đang nghĩ gì, cũng không phân biệt được hắn có tin mình hay không. Từ ánh mắt, động tác đến nét mặt của hắn, tất cả đều như màn đêm dày đặc, chẳng thể dò ra bất cứ điều gì.

Lam Toại giờ đây còn khó đoán hơn trước rất nhiều.

Cũng đúng thôi — dù sao cũng đã qua mười nghìn năm. Nhưng có một điều 007 vẫn luôn tin tưởng:

Nếu Lam Toại thực sự nhận ra cậu là ai, thì hắn tuyệt đối sẽ không giữ vẻ điềm tĩnh thế này.

Cho nên, ngược lại mà suy, hắn hẳn là chưa phát hiện ra điều gì.

Nghĩ đến đây, 007 thấy nhẹ nhõm hẳn.

Lam Toại ngắm nhìn dáng vẻ trầm ngâm, hơi cúi đầu của cậu, không nói gì, cũng không cắt ngang dòng suy nghĩ ấy. Đột nhiên, hắn đưa tay sang bên phải, lấy ra một sợi xích màu đen nhạt, ánh lên tia sáng lạnh lẽo, chỉ thoạt nhìn thôi cũng biết giá trị không hề rẻ.

Tiếng va chạm leng keng của những mắt xích khiến 007 khẽ nheo mắt.

“Đây là…” Cậu quay sang nhìn Lam Toại.

“Cậu nói đúng, zombie chó quả thực rất nguy hiểm. Trên người nó chỉ có một sợi xích thì e là không đủ, thêm một sợi nữa đi, cậu đem cái này đến.”

Lam Toại đưa sợi xích trong tay cho 007.

007 khựng lại đôi chút.

Cậu đón lấy sợi xích nặng nề ấy, trong suốt quá trình, cả hai không một lần chạm mắt. Thế nhưng, dù vậy, 007 vẫn biết rõ—hắn đang nhìn mình.

Đây là đang thử thách mình sao?

007 cụp mắt giấu đi cảm xúc, bình thản đáp: “Rõ.”

Nói rồi, cậu cầm xích đi về phía 303. Trên đường, cậu khẽ ra hiệu bằng ánh mắt với 303, ý bảo nó hãy giả làm một con zombie chó hung tợn thật sự, lao vào cắn mình. 303 bắt được tín hiệu từ tiền bối, đợi cậu đến gần liền lập tức lao tới, há miệng gầm gừ như thật.

007 làm bộ hoảng hốt, lùi lại một bước.

Song, cậu khựng lại, quay đầu nhìn thủ lĩnh một cái, rồi vẫn tiến lên, tiếp tục đối mặt với zombie chó.

“Grừ… grừ… grừ!”

Những người xung quanh tất nhiên cũng chứng kiến cảnh này.

Lương Hưng khẽ ghé vào tai Lưu Kiều thì thầm: “Thủ lĩnh định lấy mạng thằng nhóc này thật à? Đó là zombie chó đấy, nó tuy bản năng sợ thủ lĩnh nhưng đó là vì thủ lĩnh. Với người bình thường thì nó chẳng kiêng dè gì đâu. Bảo đổi xích cho nó, chẳng khác gì thời trước tận thế mà định xích cọp!”

“Chuyện của thủ lĩnh, đừng xen vào. Cho dù ngài ấy muốn lấy thằng đó cho zombie chó ăn, cũng không dính dáng gì tới bọn mình. Đừng có ngu mà dây vào.” – Lưu Kiều thấp giọng cảnh cáo lại.

Lương Hưng im bặt. Thực ra hắn cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì.

Chỉ là lúc nãy Trần Phong có cứu mình một phen, Lương Hưng ít nhiều thấy mang ơn. Định bụng tìm cơ hội báo đáp, giờ coi như khỏi cần nữa.

“Grào!”