“Vâng. Từ đó tôi luôn che giấu khuôn mặt mình, nhưng vẫn có nhiều đoàn xe từ chối thu nhận. Gần đây may mắn lắm mới tìm được một khu trại nhỏ, chưa kịp ổn định thì trại bị zombie công phá, thế là tôi mới chạy tới chỗ ngài đây.”
Nói đến đây, 007 khựng lại một chút rồi mới tiếp lời: “May mà ngài không chê tôi xấu xí, còn thu nhận. Với tôi, đó chẳng khác nào ơn cứu mạng.”
Giọng nói của 007 mang theo nỗi buồn xen lẫn chút biết ơn chân thành.
Dù sao thì, cậu cũng đã dựng nên một hình ảnh đáng thương: một người lận đận, không nơi nương tựa, bấp bênh giữa dòng đời.
“Nghe cũng đáng thương đấy.”
Câu nói khiến 007 nhất thời không biết nên đáp thế nào. Nghe thì có vẻ là đang cảm thông, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của Lam Toại lại hoàn toàn không có chút cảm xúc tương ứng.
Nhưng 007 tất nhiên không thể để không khí trở nên gượng gạo.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lam Toại, đáp: “Vì thế tôi vô cùng cảm kích thủ lĩnh. Cảm ơn ngài đã cho tôi chỗ trú chân. Sau này, bất kể ngài muốn làm gì, chỉ cần tôi giúp được, nhất định sẽ xông pha vì ngài, không tiếc cả tính mạng.”
Lam Toại nhìn người trước mặt, đầu ngón tay khẽ gõ.
“Rất trung thành.”
007 im lặng. Nghe câu đáp nhẹ tênh kia, cậu thật sự không đoán nổi Lam Toại đang nghĩ gì. Có lẽ… hắn không tin lời mình?
Và sự nghi ngờ đó quả không sai.
Bằng chứng là câu nói tiếp theo của Lam Toại: “Tôi cứ tưởng, vết sẹo đó là do cậu tự rạch.”
Giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, bình thản như đang tán gẫu.
【Tiền bối ơi! Sao hắn lại đoán trúng rồi?!】
Hệ thống chỉ dẫn từ nãy giờ nín thở, chăm chú ghi chép cuộc đối thoại giữa tiền bối và nam chính. Đến khi nghe câu kia thì sững sờ, cả hệ thống cũng như bị dọa cho sững sờ.
007 tim chợt lỡ một nhịp, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại.
Cậu tỏ vẻ ngơ ngác, không hiểu gì, rồi nói: “Cái đó… thủ lĩnh đừng đùa như vậy. Làm sao tôi lại tự rạch mặt mình được chứ? Dù có ngu ngốc đến mấy cũng chẳng ai cầm dao mà làm tổn thương khuôn mặt mình cả.”
“Biết đâu cậu đang chạy trốn kẻ thù thì sao, đúng không?” Lam Toại khoanh tay trước ngực, nhìn 007 bằng ánh mắt dửng dưng.
“Không… tôi không có kẻ thù. Trước mạt thế tôi cũng sống bình thường, chẳng hề kết oán với ai. Chỉ không ngờ sau khi tận thế xảy ra, lòng người lại dễ đổi thay đến thế, đề phòng mãi vẫn không tránh được.”
“Thật sao?”
“Thật…” 007 khẽ gật đầu.
“Cậu tên gì?” Lam Toại lại hỏi.
“…Trần Phong.”
Thực ra 007 đã nói tên mình từ trước rồi, có lẽ lần đó Lam Toại không chú ý.
Lam Toại lặp lại cái tên “Trần Phong” hai lần.