Chương 48

Chiều muộn.

Mọi người đang bốc dỡ vật tư từ xe xuống—thành quả thu hoạch của ngày hôm nay. 007 không tham gia vào việc này, vì chỉ những ai ở doanh trại lâu năm mới được phép chạm vào lương thực.

Cậu vừa mới gia nhập, mọi người vẫn chưa tin tưởng cậu.

Lúc này, 007 đang gom củi để nhóm lửa nấu ăn. Nhưng không biết có phải cậu suy nghĩ quá nhiều hay không, mà cứ có cảm giác Lam Toại đang ngồi trước lều, dõi theo mình.

Hắn nhìn cậu đi đến đâu, ánh mắt cũng dừng lại ở đó.

Cái nhìn chăm chú ấy khiến 007 sởn gai ốc, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Không biết bao lâu sau, một giọng nói vang lên.

“Lại đây.”

Thân thể 007 lập tức cứng đờ, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác: “Cuối cùng cũng đến rồi.”

Lưu Kiều ban đầu còn tưởng Thủ lĩnh gọi mình.

Thấy ánh mắt Lam Toại hướng về phía Trần Phong, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục sửa xe.

007 bị Lương Hưng đẩy nhẹ một cái.

Lương Hưng tốt bụng nhắc nhở cậu, Thủ lĩnh đang gọi cậu đấy, cứ tưởng cậu không nghe thấy.

“...”

007 xoay người lại, hít sâu một hơi rồi bước về phía Lam Toại.

Đến nơi, cậu cố gắng hạ giọng, cẩn trọng hỏi: “Thủ lĩnh, ngài... tìm tôi có chuyện gì ạ?”

Lam Toại nhìn cậu chằm chằm, mặt không cảm xúc.

Hắn bắt chéo chân, trong đôi mắt cuộn trào những tầng sóng ngầm mà 007 không thể hiểu nổi.

“Quỳ xuống.”

“Gì cơ?” 007 ngỡ mình nghe nhầm.

“Quỳ xuống.”

“...”

Những người xung quanh thoáng liếc mắt sang bên này, nhưng nhận ra bầu không khí bất thường, ai nấy đều cúi đầu, vờ như không thấy gì, tiếp tục làm việc.

007 trầm mặc hai giây, sau đó chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt Lam Toại.

“Thủ lĩnh.” 007 khẽ gọi.

“Khuôn mặt, ai làm?” Lam Toại nhàn nhạt hỏi.

007 thầm nghĩ: Cuối cùng cũng hỏi rồi.

Ngay khi bị hủy dung, cậu đã đoán được Lam Toại thể nào cũng sinh nghi, nên lúc đó đã chuẩn bị sẵn lời giải thích. Chỉ không ngờ, Lam Toại lại im lặng suốt thời gian qua, chưa một lần chất vấn.

Hôm nay thấy hắn liên tục chú ý đến mình, 007 liền đoán rằng hẳn là hắn đã bắt đầu nghi ngờ.

Nghĩ đến đây, cậu lặng lẽ bấm nhẹ đầu ngón tay mình.

May mà đã chuẩn bị từ trước.

“Bị chém đấy ạ. Lúc virus zombie mới bùng phát, tôi cùng mấy người khác trốn chạy, không may gặp phải một bọn cướp chuyên gϊếŧ người cướp của. Tôi vừa bị cướp đồ, lại bị chúng chém một nhát. Cũng may vết thương không chí mạng. Khi ấy có một người cùng chạy trốn tình cờ là bác sĩ, chính anh ta đã kéo tôi trở về từ cửa tử.” 007 hạ giọng kể, như nhắc lại một đoạn ký ức cũ mờ nhòa pha chút đau đớn.

“Ồ? Thật vậy sao?”