Chuyện của thủ lĩnh, không ai được phép xen vào.
Những kẻ đứng xung quanh im lặng, chờ đợi tiếng súng vang lên. Một giây... hai giây... nhưng chẳng có phát súng nào.
"Xem ra, ngươi cũng trung thành đấy."
Giọng Lam Toại vang lên, nhàn nhạt, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Không rõ hắn hài lòng hay không hài lòng.
Điều này khiến Lưu Kiều và Ngô Hách thoáng sửng sốt.
Không phải bọn họ mong hắn chết, mà là...
Hành động vừa rồi, hoàn toàn không giống tác phong của thủ lĩnh.
Chỉ với một câu nói như vậy, đáng lẽ hắn đã chết rồi.
Hơn nữa, Lam Toại không thích phí lời với người khác.
Ngay cả Lưu Kiều, người đứng đầu nhóm đàn em, cũng chẳng có mấy cơ hội trò chuyện với Thủ lĩnh trong một ngày.
Ấy vậy mà lúc này, Thủ lĩnh lại nể mặt, nói với cậu ta thêm vài câu.
007 không hề hay biết rằng thái độ này của Lam Toại vốn dĩ là hiếm thấy. Khi hai người họ còn bên nhau năm xưa, gần như chẳng có người ngoài nào xuất hiện. Lam Toại không thích ra ngoài, trong động phủ của hắn cũng chẳng có ai khác.
Vậy nên, 007 chưa từng biết cách hắn đối xử với người khác ra sao.
“Buổi sáng tôi đã nói sẽ mãi mãi trung thành với ngài. Thủ lĩnh thu nhận tôi vào doanh trại, cũng coi như cứu mạng tôi. Cả đời này, tôi có làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp hết ân tình của ngài.” 007 trầm giọng nói.
“Mãi mãi trung thành với ta, làm trâu làm ngựa?” Lam Toại nhắc lại mấy chữ này, giọng điệu khó đoán.
“... Đúng vậy.”
Lam Toại không đáp lời, mà trực tiếp vung chân đạp 007 ngã nhào xuống đất.
007 bị đá bất ngờ, ngẩn người ra một lúc.
Theo phản xạ, cậu ôm lấy bả vai, ngẩng lên nhìn Lam Toại. Cú đá này hơi nặng, nhưng vẫn trong phạm vi cậu chịu được, không giống lần trước bị đá văng ra xa. Chỉ là một cú đá làm cậu ngồi phịch xuống đất, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Sau khi đá 007, Lam Toại liền quay người trở vào lều.
Nhìn bóng lưng hắn, 007 thầm nghĩ: vậy là qua cửa rồi nhỉ? Cậu không hiểu vì sao Lam Toại lại đá mình, nhưng hắn vốn dĩ là kẻ tâm trạng thất thường.
Đá thì đá, miễn là không vạch trần cậu là được.
007 thở phào nhẹ nhõm, coi như lần này cậu lại vượt qua thêm một cửa ải nữa. Cậu khẽ nhắm mắt, lòng nặng trĩu. Cuộc sống này thật khó khăn, không biết đến khi nào mới kết thúc.
Nghĩ đến đây, 007 quay sang nhìn 303.
Lúc này, 303 rốt cuộc đã tỉnh táo trở lại, không còn giãy giụa nữa, mà run rẩy thu mình vào một góc, dù căn bản là chẳng có góc nào để trốn cả.
007 thu hồi ánh mắt, có vẻ cậu phải hành động sớm hơn dự tính.
Lam Toại đã có sát ý với 303, cậu không biết khi nào hắn sẽ ra tay, chỉ có thể tìm cách đưa nó đi thật nhanh. 007 có linh cảm, nếu không rời đi ngay bây giờ, sẽ không còn cơ hội nữa.