Chương 46

Lúc này, 303—vừa lăn một vòng—cũng dần hoàn hồn.

Nó run rẩy vì sợ hãi.

Sự dũng cảm trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi nãy đã hoàn toàn biến mất. Trong trạng thái gần như mất trí, nó theo bản năng giãy giụa, muốn chạy trốn khỏi nơi này, nhưng sợi xích lạnh băng nơi cổ đã ngăn cản mọi ý định đào tẩu.

Lưu Kiều theo phản xạ giơ súng, định bắn chết con zombie chó này.

Nhưng như sực nhớ ra điều gì, hắn lập tức bình tĩnh lại, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho những kẻ khác không được manh động.

Thủ lĩnh không thích kẻ khác động vào thứ của hắn. Nếu có gϊếŧ, thì cũng phải do hắn ra tay.

Tự tiện hành động chính là vượt quyền. Thuộc hạ bị thủ lĩnh bắn chết lần trước cũng vì lý do này.

Nếu không, Lưu Kiều làm sao có thể leo lên vị trí hiện tại?

Ánh mắt 007 lướt qua, trông thấy 303 đang điên cuồng giãy giụa, cố gắng thoát khỏi xiềng xích trong phản ứng hoảng loạn.

Lòng cậu trĩu xuống.

Bởi lẽ, đúng ra 303 nên có hành vi của một con zombie chó. Nhưng hiện tại, nó lại hành xử như một sinh vật có ý thức. Hiển nhiên, 303 đã bị Lam Toại dọa đến phát điên, liều mạng vùng vẫy.

"Thủ lĩnh, ngài không sao chứ?" 007 lên tiếng. Cậu chỉ có thể cố gắng thu hút sự chú ý của Lam Toại, không để hắn nhận ra sự bất thường của 303.

Nhưng cậu không biết rằng, từ đầu đến cuối, Lam Toại vẫn luôn dõi theo cậu.

Không khí nặng nề, áp lực đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Lam Toại nhìn người đang đứng trước mặt. Kẻ kia cúi đầu, từ góc độ của hắn chỉ có thể thấy đỉnh đầu bẩn thỉu. Không, không thể chỉ dùng từ "bẩn" để hình dung nữa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt sắc bén đang lướt qua mình, 007 vô thức căng cứng toàn thân.

Ánh mắt Lam Toại di chuyển, dừng lại trên cánh tay cậu. Có lẽ vì căng thẳng, bàn tay đang nắm lấy hắn bất giác siết chặt hơn vài phần.

Chủ nhân của bàn tay đó vẫn không nhận ra.

Lam Toại nhìn vết nhăn hằn sâu trên ống tay áo mình, khẽ bật ra một âm thanh rất nhẹ.

Tiếng cười? Nhưng cũng không hẳn là cười. Không thể đoán ra hàm ý ẩn chứa trong đó.

007 chợt thấy tim mình chùng xuống.

"Lanh trí đấy." Giọng nói không nhanh không chậm vang lên trên đỉnh đầu.

Lúc này, 007 mới khẽ thả lỏng một chút.

"Ta... ta sợ nó cắn ngài, vừa rồi chỉ là phản ứng theo bản năng." Cậu cẩn trọng nói. "Thủ lĩnh, con zombie chó này trông rất nguy hiểm, tốt nhất nên tránh xa nó thì hơn."

Cậu cố gắng thể hiện thái độ của một thuộc hạ tận trung.

Nghe vậy, Lưu Kiều và Ngô Hách lập tức thầm kêu không ổn.

Tên này e là sắp đi chầu trời rồi.

Bởi vì thủ lĩnh ghét nhất là có kẻ can thiệp vào chuyện của hắn. Dù là vì trung thành hay có ý tốt, cũng đều không được phép.