Lúc này Hạ Nhạc mới thở ra một hơi, may mắn thay, thân thủ của cô chưa thụt lùi quá nhiều.
Sờ sờ bên hông, đúng rồi, hôm nay quần mặc vừa vặn, cô không thắt dây nịt.
“Có, tôi có dây nịt.” Không xa chỗ cô, một người đàn ông mặc sơ mi quần tây bỗng nhanh nhẹn, lập tức rút dây nịt của mình đưa cho cô, bản thân thì dùng một tay giữ chặt cạp quần. Tuy rằng ngày nay dây nịt đa phần chỉ là để trang trí, nhưng… khụ khụ, thỉnh thoảng thật sự vẫn cần có dây nịt mới giữ được quần.
“Cảm ơn.” Không để ý đến tiếng gào khóc chửi rủa của tên cướp, Hạ Nhạc trói hắn lại một nút càng giãy càng chặt, ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đều nhìn mình, cô theo bản năng kéo thấp vành mũ, quay đầu nhìn về phía tài xế vẫn bất động.
“Bị đánh ngất rồi.” Người đàn ông tháo dây nịt giữ quần bước lên hai bước nói với cô: “Lúc đó ở ngã tư có xe muốn rẽ vào, tài xế đạp phanh, thì gã này bất ngờ ra tay, rồi rút chìa khóa, đứa nhỏ ngồi ở ghế đầu tiên liền bị hắn bắt lấy.”
Hạ Nhạc dựa theo lời anh ta mà suy đoán tình huống khi ấy, gật đầu nói: “Lát nữa hãy kể chi tiết với cảnh sát.”
“Nhất định, nhất định rồi.” Đối diện với ân nhân cứu mạng, người đàn ông không nhịn được hỏi thăm: “Xin hỏi cô là quân nhân sao?”
Hạ Nhạc không đáp, lại kéo thấp vành mũ, nhặt chìa khóa xe từ dưới đất lên, xoay người đi đến chỗ ghế lái, khởi động xe, bấm nút mở cửa. Lần này không cần cô nói, người trong xe chen nhau ùa xuống, có lẽ vì không có ai bị thương, lại được cứu kịp thời, tâm lý chưa sụp đổ nên cũng không có chen lấn giẫm đạp.
Hạ Nhạc thu lại ánh mắt, đưa tay bắt mạch ở cổ tài xế, vẫn còn khá ổn định, hẳn là không sao.
Đúng lúc này tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa đến gần, những người vừa xuống xe theo bản năng đi về phía trước, vào thời điểm như vậy, chỉ có nhìn thấy người mặc đồng phục mới khiến họ yên tâm.
Hạ Nhạc xuống xe từ phía sau, chiếc xe kia vẫn dừng nguyên tại chỗ, người đàn ông lại đeo kính râm lên, dựa hẳn vào cửa xe, trong tay cầm chiếc túi đung đưa.
Nhận ra đó là túi của mình, Hạ Nhạc bước tới.
“Cảm ơn.”
Người đàn ông quay đầu sang, chống cằm trên cánh tay mình: “Thân thủ rất đẹp, bộ đội sao?”
“Đã từng.” Hạ Nhạc trả lời ngắn gọn, đưa tay ra nhận lại túi của mình. Bên kia, xe cảnh sát đã dừng lại, cảnh sát nhìn về phía này dưới sự chỉ dẫn của hành khách đang xuống xe.
Người đàn ông cũng liếc qua đó một cái, đưa túi trả cho cô: “Muốn làm anh hùng vô danh à? Được, chuyện phía sau cứ giao cho tôi.”
Hạ Nhạc hơi bất ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu với anh rồi rời đi từ phía đuôi xe. Trong mắt người thường đây là chuyện kinh thiên động địa, nhưng với cô lại quá mức bình thường, bình thường đến mức không đáng nhắc tới.
Nhìn theo bóng người rời xa, người đàn ông trượt mở điện thoại, nhìn bức ảnh trong đó mà cười, ngầu thật đó, chậc chậc.
Tiện đường tìm một cửa hàng mua cái áo thun thay chiếc sơ mi đã bẩn, Hạ Nhạc lại bắt xe đến điểm hẹn.
Đây là một đài truyền hình nằm trong top vài hạng đầu của truyền hình vệ tinh toàn quốc, tài lực hùng hậu, đặt kỳ vọng lớn vào chương trình này, tất nhiên cũng đã quảng bá rất nhiều. Trước khi đến Hạ Nhạc đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cảnh tượng người đông như kiến trước mắt vẫn khiến cô kinh ngạc, theo bản năng nghĩ nếu lúc này xảy ra chuyện gì thì sẽ mất kiểm soát mất!
Âm thầm chuyển đổi dòng suy nghĩ, cô đi về phía cuối hàng dài xếp hàng. Người đông, những người phía sau không tránh khỏi phải đứng tràn ra ngoài. Dù đã có che nắng, nhưng thời tiết thế này vẫn nóng đến mức chịu không nổi, có người bực bội than phiền, cũng có người dáng vẻ đoan trang, với ai cũng tươi cười. Hạ Nhạc ghi nhớ gương mặt của tất cả mọi người theo bản năng, sau đó lấy điện thoại ra cúi đầu đọc tin tức, người trước tiến lên một bước, cô cũng tiến lên một bước.
Cô đã quen sống một mình, chẳng cần cố ý cũng tự tách biệt khỏi mọi người.
“Số một trăm sáu mươi lăm, Hạ Nhạc.”
“Có.” Hạ Nhạc vô thức căng người đứng thẳng, dáng vẻ đó khiến người nhìn suýt tưởng cô sẽ chào điều lệnh, bản thân Hạ Nhạc cũng suýt làm vậy, chỉ là chiếc điện thoại trong tay nhắc cô rằng đây không phải là nơi cần cô hành lễ.
Cô đưa tờ đơn cho cô gái trẻ xinh đẹp ngồi sau bàn, ánh mắt còn dừng lại thêm một chút ở khe ngực sâu lộ ra từ chiếc váy cổ trễ của đối phương, như vậy, chắc khá mát mẻ.
“Phòng số ba.”
Nhìn theo hướng cô ấy chỉ, Hạ Nhạc gật đầu đi về phía đó, hít sâu một hơi, đẩy mạnh cửa ra, bước vào giữa phòng theo tiếng tim đập của mình. Thế giới này từng quen thuộc với cô, nhưng sau nhiều năm rời xa, hiện tại cô lại không có nhiều tự tin.
Nhưng, vẫn phải thử một lần.
Trong phòng có ba người, bảng tên từ trái qua phải lần lượt là Hắc Tùng, Trịnh Thu Yến, Chu Thành Hành. Nghe thấy tiếng mở cửa cũng không ai ngẩng đầu, người ngồi giữa là Trịnh Thu Yến lật giở tài liệu bên cạnh rồi mở miệng: “Hạ Nhạc đúng không, chúng tôi đã nghe bản DEMO của cô rồi, không tệ, bây giờ mời cô hát chay phần điệp khúc.”
Hạ Nhạc hắng giọng, trước tiên ngân nga một đoạn phía trước rồi mới bắt đầu hát. Vừa cất giọng cô đã biết hỏng rồi, cổ họng quá căng, nốt đầu tiên đã lệch. Cô lập tức chuyển sang ngân nga, đến câu thứ ba mới hát lại, lần này cuối cùng cũng phát huy bình thường.
Ba người được coi là có chút danh tiếng trong nước nhìn nhau, đều thấy sự bất ngờ trong mắt đối phương.
Đợi cô hát xong, vẫn là Trịnh Thu Yến lên tiếng: “Chuẩn bị chưa đủ, lúc chờ đợi cô nên chú ý khởi động giọng, để tránh xảy ra tình huống như thế này.”
Hạ Nhạc hoàn toàn quên mất chuyện đó, trước đây tuy học nhạc nhiều năm, nhưng không cần tự mình hát, cô hứng thú hơn với việc sáng tác nhạc và lời, giấc mơ thuở trước cũng là trở thành nhạc sĩ sáng tác, chứ không phải ca sĩ.
“Về chờ tin đi.”
Hạ Nhạc từng nghiên cứu về cuộc thi này, biết rằng người thể hiện tốt sẽ được thông qua trực tiếp, kém thì bị loại ngay tại chỗ. Loại chờ tin tức như cô tức là nằm trong diện chờ xét, không bị loại là may rồi. Cô tháo mũ, cúi người chào mấy người, rồi xoay người rời đi.
Cửa vừa khép lại, Hắc Tùng đã cười: “Ca khúc không có gì nổi bật, kỹ thuật hát cũng chỉ tạm được, nhưng mấy câu ngân nga kia lại khiến tôi kinh ngạc.”
“Nếu không phải mấy câu ngân nga đó rất có đặc sắc thì cô ấy đã bị loại rồi.” Trịnh Thu Yến viết mấy dòng nhận xét bên cạnh hồ sơ của Hạ Nhạc: “Người có thể ở lại cuối cùng, hoặc là thật sự có thực lực, hoặc là có điểm đặc sắc. Cô ấy miễn cưỡng cũng tính là có đặc sắc, điều kiện ngoại hình cũng rất tốt. Nếu không có ai xuất sắc hơn, tôi thấy có thể dành một suất cho cô ấy.”
“Tán thành.”
“Không có ý kiến.”
Hạ Nhạc đi khá xa mới bắt được xe, hôm nay cô còn phải đến một nơi khác.
Người Hoa quốc đông, bệnh viện càng là nơi thể hiện rõ nhất sự đông đúc. Băng qua đại sảnh ồn ào, đi ngang qua khoa cấp cứu, vào tòa nhà phía sau, nơi này đã yên tĩnh hơn. Hạ Nhạc không ngừng bước, tiếp tục đi về phía trước, dòng người ngày càng ít, đến khi đi ra từ hành lang thì đã không còn ai khác. Đây là khoa tâm lý không mở cửa cho bên ngoài.
Ngẩng đầu nhìn tòa lầu ba tầng trước mắt, chỉ thấy bác sĩ tâm lý của cô là Ninh Hạo đang đứng ở tầng ba mỉm cười nhìn cô. Thấy cô nhìn qua, anh ta giơ giơ cốc cà phê trong tay.
Đè nén sự kháng cự mơ hồ trong lòng, Hạ Nhạc bước lên lầu.
“Rất đúng giờ.” Người đàn ông mặc đồng phục thẳng thớm dựa vào tường, hơi nghiêng đầu nhìn cô. Khi chú ý thấy vết thương trên mu bàn tay cô, ánh mắt anh ta thoáng dừng lại thêm vài giây, rồi làm động tác mời, bước vào phòng trước.