Chương 5

Chờ một lúc, tài xế không kìm được mà hạ cửa kính định thò đầu ra xem tình hình, điều đầu tiên lọt vào tai lại là một tiếng hét chói tai.

Ông vội vươn cổ nhìn về phía trước, đầu va vào trần xe cũng chẳng buồn để ý, chỉ thấy không xa phía trước có một chiếc xe buýt đột nhiên quay ngoặt tại chỗ. Đang hoảng hồn thì nghe thấy cửa sau xe mở rồi đóng lại, ông quay đầu lại theo phản xạ, chính là vị khách chân dài tay dài đó đã xuống xe.

"Có dụng cụ khẩn cấp không?" Hạ Nhạc vừa nhanh chóng tính toán các tình huống có thể xảy ra, vừa hỏi, đồng thời không quên đưa cho đối phương một tờ 100 tệ.

“Có, có, có.” Tài xế nhận tiền, chỉ về phía cốp sau. Hạ Nhạc bước nhanh tới, mở ra, lấy một hộp đồ nghề. Cô chọn một chiếc búa nhỏ, rồi thêm một cái mỏ lết, cân nhắc một chút rồi lập tức đi về phía trước.

“Khoan, tiền thừa của cô…”

Hạ Nhạc không quay đầu lại, chỉ giơ hai món đồ trong tay ra sau như ngầm nói tiền thừa coi như mua hai món này.

Tài xế nhìn cái túi còn lại trên ghế, nghiến răng một cái rồi cũng bước xuống xe chạy theo. Dù là lính tại ngũ hay đã giải ngũ, một khi đã là lính thì cả đời vẫn là lính. Có lúc ông quên mất thân phận ấy, nhưng giờ đây lại nhớ ra rõ mồn một.

Đây là một con đường bốn làn xe, phía trước không xa là một ngã tư, không được coi là đường chính. Bình thường chỉ vào khoảng bốn giờ chiều, khi học sinh tan học mới có cảnh sát giao thông đến điều tiết. Nhưng khu vực này lại có vài khu dân cư cũ, nên chỉ trong chốc lát, chiếc xe buýt nằm chắn ngang đường chiếm mất hai làn rưỡi đã khiến giao thông nhanh chóng bị ùn tắc.

Đã có người gọi báo cảnh sát, số điện thoại cứu hỏa và cấp cứu cũng đã có người liên lạc. Người qua lại trong và ngoài xe buýt đều dồn ánh mắt về phía đó. Qua những ô cửa sổ không kéo rèm, họ mơ hồ có thể thấy bên trong có người đang cử động, thế nhưng cửa xe vẫn không hề mở ra, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy có điều bất thường.

Chính vì mọi người đều dán mắt về phía ấy nên khi Hạ Nhạc đến gần, rất nhanh đã có người chú ý. Nhìn thấy hai món đồ trong tay cô, có người định ngăn lại nhưng chần chừ, biết đâu là cảnh sát mặc thường phục? Không có bản lĩnh thì đâu dám ra tay lúc này.

Hạ Nhạc cũng không hành động hấp tấp, bản năng cảnh giác được tôi luyện suốt nhiều năm qua vẫn chưa hề mất đi. Cô vòng ra bên hông xe, tìm một chỗ thích hợp để quan sát bên trong. Tấm rèm tuy che khuất tầm nhìn của người ngoài, nhưng lúc này lại thuận tiện cho Hạ Nhạc lén nhìn vào.

Không phải tai nạn giao thông đơn thuần. Ở đầu xe, một gã đàn ông khoảng 35 tuổi đang giữ một đứa trẻ, tay còn lại cầm dao kề cổ bé. Ước chừng còn hơn chục người trong xe. Trong tình huống đó, có lẽ tài xế đã xảy ra chuyện, nếu không sao cửa xe không mở.

Hạ Nhạc nhíu mày. Phá cửa sổ không khó, cái khó là làm sao bảo vệ được an toàn cho mọi người trong xe, đặc biệt là đứa trẻ kia.

Không còn thời gian để suy tính phương án tốt hơn, gã đàn ông trong xe bỗng nhiên kích động, gào thét điên cuồng, vung dao loạn xạ. Hạ Nhạc lập tức ra quyết định hành động.

Đúng lúc ấy, một chiếc ô tô trắng dài hơn bình thường trờ tới bên cạnh cô. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông đeo kính râm thò đầu ra, cười nhếch nhác, chỉ tay lên nóc xe.

Hạ Nhạc không nghĩ ngợi nhiều, nói khẽ: “Lái sát lại một chút.”

Vừa nói, cô bước lên phía trước nhường chỗ, người đàn ông thành thạo đánh lái tiến tới, điều chỉnh xe đến vị trí hoàn hảo.

Hạ Nhạc lùi lại vài bước, lấy đà rồi nhảy phóc lên nóc xe. Cô khom người ẩn mình, hít sâu, nín thở, rồi nhanh như chớp dùng búa gõ vỡ bốn góc kính, sau đó tung cú đá phá vỡ cửa kính. Trước khi mọi người kịp phản ứng, cô đã lộn mình vào bên trong xe buýt, ném thẳng cái mỏ lết về phía đầu kẻ bắt cóc.

Tên kia nghiêng đầu né tránh theo phản xạ, nhưng Hạ Nhạc đã lao tới, vung búa đập mạnh vào cánh tay gã. Nhân lúc gã nơi lỏng tay, cô giật đứa trẻ lại, tung cú đá hạ gục gã, đạp chặt lên người gã. Toàn bộ quá trình chưa tới năm giây.

Trong xe như bị bấm nút dừng. Người phụ nữ lúc nãy khóc đến lem hết mặt mũi giờ trợn mắt há miệng, đến khóc cũng quên mất. Đến khi đứa trẻ được trao lại và lao vào lòng cô ấy, người phụ nữ mới bừng tỉnh, ôm chặt con không buông, vừa khóc vừa cười.