Chương 4

Tay Khâu Ngưng khẽ run, tim cũng thắt lại theo. Bà cố gắng mỉm cười: “Con quyết định làm gì mẹ đều ủng hộ. Nhưng con cũng phải hứa với mẹ đừng để bản thân chịu thiệt thòi. Nếu con đường này không đi được thì mình đổi đường khác. Sớm muộn gì cũng sẽ tìm được đúng hướng.”

“Vâng, con hứa.”

Nụ cười của Khâu Ngưng như sắp không gượng nổi nữa. Bà hiểu rõ tính con gái mình, người khác đυ.ng phải bức tường còn biết quay đầu, còn con bé thì cứ muốn phá tường mà đi tiếp, giống hệt như năm đó…

Ngẩng đầu nhìn đứa con gái giờ đã cao hơn mình rất nhiều, cuối cùng Khâu Ngưng không nói gì thêm: “Đi đi, nhớ chú ý an toàn.”

Khu dân cư Lục Uyển là khu chung cư cũ, chỉ có sáu tầng, nhà Hạ Nhạc ở tầng ba, vị trí “vàng ba bạc bốn*” từng là vị trí tốt nhất thời đó. So với những khu mới được quy hoạch đẹp mắt hiện giờ thì thua xa, nhưng cây xanh ở đây thì nổi tiếng khắp thành phố.

Hạ Nhạc chậm rãi bước trên con đường lát gạch xanh rợp bóng cây, cái nóng dường như bị cản lại bên ngoài. Trong tiếng ve râm ran, Hạ Nhạc ngẩng đầu nheo mắt nhìn ánh nắng len qua tán lá, chợt nhớ đến một câu từng thấy ở đâu đó: “Ngắm bóng cây lay động, lắng nghe tiếng ve ngân nga, mơ một giấc mộng phồn hoa, bắt lấy cơn gió mùa hè.”

Hạ Nhạc thầm nghĩ, giấc mộng của cô chẳng có phồn hoa, mà gió mùa hè… hiện tại cô cũng chẳng cảm nhận được.

Trong taxi, điều hòa mát lạnh khiến từng lỗ chân lông như mở ra, rất dễ chịu, nhưng Hạ Nhạc lại thấy không quen. Cô không yêu cầu tài xế giảm nhiệt mà chỉ quay đầu nhìn ra ngoài đường, nơi dòng người vội vã qua lại.

Tài xế thi thoảng nhìn cô qua gương chiếu hậu, thầm đoán đây chắc là người từng đi lính. Nhìn dáng ngồi, vai lưng thẳng tắp đều là dấu vết của lính tráng. Biết đâu còn đang tại ngũ, chứ người giải ngũ lâu rồi thì đâu còn giữ được phong thái ấy. Như ông đây chẳng hạn.

Ông vô thức ngồi thẳng người lại, cố gắng giấu đi cái bụng phệ của mình. Nhưng khi định nhìn gương lần nữa thì phía trước bất ngờ vang lên âm thanh chói tai. Xe phía trước phanh gấp, ông lập tức đạp mạnh phanh theo phản xạ. Là tài xế lâu năm, ông nhận ra ngay đó là tiếng ma sát dữ dội giữa bánh xe và mặt đường.

Nhìn vào gương chiếu hậu, vô tình bắt gặp ánh mắt của cô gái phía sau, ông cười gượng: “Chắc phía trước xảy ra tai nạn rồi.”

Hạ Nhạc nhìn đồng hồ, còn sớm, vẫn dư thời gian.

*"Vàng ba bạc bốn" dùng để chỉ tháng 3 và tháng 4 hằng năm là lúc cao điểm tuyển dụng nhân sự. Do trùng với thời gian sau Tết Nguyên đán và kết thúc kỳ nghỉ xuân, nên các sàn giao dịch việc làm thường đông nghịt người. Vì vậy, tháng 3 được gọi là “vàng ba”, còn tháng 4 đi kèm theo đó được gọi là “bạc bốn”. Hằng năm, giới công sở đều bước vào giai đoạn “vàng ba bạc bốn” sôi động này.