"Đoàng!"
Hạ Nhạc bật dậy khỏi giường, tim đập như trống dồn. Ánh sáng bình minh từ cửa sổ chiếu vào, khung cảnh yên tĩnh như nhắc cô rằng hiện tại cô đang ở đâu.
Đây không phải lần đầu cô mơ thấy chuyện đó, chỉ là sau một lát ngồi yên, Hạ Nhạc lại nhanh chóng phục hồi tinh thần, mặc quần áo trên đầu giường rồi ra ngoài chạy bộ. Bộ đồ thể thao đen càng làm nổi bật dáng người cao ráo của cô.
Tháng Tám giữa hè, mới sáng sớm mà cũng đã nóng hầm hập. Hạ Nhạc nhễ nhại mồ hôi xách bữa sáng trở về nhà. Tiếng đàn piano vang lên khiến cô đứng lại một lúc ngoài cửa rồi mới thay giày bước vào.
"Con về rồi à." Tiếng đàn dừng lại, Khâu Ngưng quay người lại nhìn con gái, nở nụ cười dịu dàng: "Mồ hôi nhễ nhại thế kia, mau đi tắm rồi thay đồ đi, không vội đâu."
Hạ Nhạc gật đầu, đặt đồ ăn sáng xuống rồi vào phòng.
Khâu Ngưng ngồi yên một lúc, rồi lại tiếp tục luyện đàn.
Trong tiếng đàn, Hạ Nhạc bình thản làm xong hai trăm cái chống đẩy, mồ hôi rơi xuống nền nhà tạo thành vũng nhỏ. Cô lấy khăn giấy lau sạch, sau đó mở tủ, tiện tay chọn chiếc sơ mi trắng tay dài cùng quần jeans rồi vào phòng tắm. Một lát sau trở ra, cô đã gọn gàng đâu vào đấy.
Tóc ngắn sấy khô một nửa, tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, vạt áo sơ vin chỉnh tề trong quần jeans. Với chiều cao 1m72 cùng dáng bước đi dứt khoát, cô mang lại cảm giác như đang đi duyệt binh.
Vuốt lại mái tóc, Hạ Nhạc lục trong tủ ra một chiếc mũ lưỡi trai, tay cầm ví, điện thoại, chìa khóa cho hết vào túi xách. Hôm nay có vài nơi cần đến, phải tranh thủ ra ngoài sớm.
Ăn sáng cùng mẹ xong, Hạ Nhạc dọn dẹp bát đũa sạch sẽ, vừa đeo đồng hồ vừa nói: "Mẹ, cần con mua gì về không?"
"Mua nửa quả dưa hấu nhé, nhớ là không hạt đấy." Khâu Ngưng cất bản nhạc đi: "Hôm nay mẹ không dùng xe, con lái xe đi đi."
"Bên đó khó đậu xe, gọi xe tiện hơn. Ngoài trời nóng lắm, mẹ cũng đừng ra ngoài."
"Được, mẹ sẽ không ra ngoài đâu."
Hạ Nhạc không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, đội mũ lên rồi bước ra ngoài.
“Đợi đã.”
Khâu Ngưng đứng dậy, dịu dàng nhưng cương quyết cầm lấy túi xách của cô, lục tìm một tờ đơn từ bên trong. Nhìn những thông tin được điền kín mít, bà không biết nên yên tâm hay xót xa nhiều hơn: “Con thật sự muốn làm vậy sao? Mẹ thấy đây không phải là cách tốt.”
Hạ Nhạc nhận lại tờ đơn, gấp gọn bỏ vào túi: “Cứ phải thử mới biết được.”