Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bản Tình Ca Tuyệt Nhất

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Trâu Tân, Trâu Tân?"

Những người khác cũng chạy tới, cẩn thận nâng Trâu Tân dậy, lúc này Hạ Nhạc mới thấy lưng anh ta máu me be bét.

"Là bắn tỉa." Cô mạnh tay bóp huyệt nhân trung của Trâu Tân khiến anh ta tỉnh lại: "Rời khỏi đây trước đã."

Trần Phi cõng người lên lưng, những người còn lại phối hợp yểm trợ nhau rút lui.

"Đoàng!"

Một phát súng nổ, Ngô Trung bị bắn trúng đầu ngã xuống. Mọi người lập tức tìm chỗ ẩn nấp. Hạ Nhạc nghiến răng lăn tới nhặt khẩu súng bắn tỉa, ném cho Lộ Dao: "Tìm điểm cao, những người khác yểm trợ."

"Rõ."

Mọi người bắt đầu đánh du kích, khi không áp chế được hỏa lực thì rút, tìm điểm cao khác rồi tiếp tục khống chế.

Nhưng…

"Đội trưởng, sắp hết đạn rồi."

Hạ Nhạc nhìn đồng hồ, với tốc độ của đám người Lâm Khải thì có lẽ họ đã vượt qua biên giới, còn bọn cô, cơ hội thoát thân gần như bằng không.

Mẹ…

Cô nhắm mắt thật chặt, rồi mở ra, ánh mắt trở lại bình tĩnh như thường: "Tách ra làm hai đường. Trần Phi, Lộ Dao."

"Có."

"Hai người rút về hướng tám giờ. Tôi và Trâu Tân đi hướng bốn giờ."

Hai người liếc nhau, Trần Phi đề nghị: "Đội trưởng, để Lộ Dao đi với Trâu Tân, tôi đi với chị."

"Chấp hành mệnh lệnh, hành động."

"Rõ."

Hai người vừa đi, Hạ Nhạc đã chống súng ngồi xuống. Vết thương buộc quá chặt khiến chân cô tê rần không còn cảm giác.

"Đội trưởng, chị trúng bốn phát rồi." Trâu Tân ngã lưng ra, vết thương đau nhói khiến anh ta nghiến răng: "Chị đẩy họ đi là vốn không định chạy."

Hạ Lạc không nói gì, tuy đây là quyết định sáng suốt nhất, nhưng việc cô cắt đứt hy vọng sống sót của Trâu Tân cũng là sự thật. Cho dù thật sự để anh ta chạy, với thương thế như vậy, e là cũng không thể đi xa được.

"Tôi không trách chị đâu, đội trưởng." Trâu Tân cười toét miệng: "Ngược lại, tôi còn rất thích chị nữa đấy."

Hạ Nhạc nhìn anh ta.

“Người thích chị không ít đâu, chắc chị không biết nhỉ? Nhưng bọn họ đâu có may mắn như tôi, được chết cùng năm cùng tháng cùng ngày với chị.” Trâu Tân cười, thậm chí còn có phần đắc ý.

Nghe thấy phía dưới có động tĩnh, anh ta chống tay ngồi dậy, nhìn đội trưởng lần cuối, rồi cúi người bò ra khỏi nơi ẩn nấp. Anh ta biết rõ kết cục của mình sẽ ra sao, cũng hiểu đội trưởng muốn tranh thủ thêm thời gian cho hai đồng đội còn có khả năng sống sót. Anh ta chấp hành mệnh lệnh, cho dù đó là một mệnh lệnh lấy mạng đổi mạng.

Hạ Nhạc mím chặt môi khô, bò theo sau.

Hai người bắn hết hơn chục viên đạn cuối cùng, lại vì không có đủ vật che chắn nên trên người càng thêm thương tích. Cả hai nhìn nhau một cái, đồng thời rút ra quả lựu đạn cuối cùng. Hạ Nhạc nhìn về phía Tổ quốc lần cuối, rồi cùng Trâu Tân đồng loạt rút chốt, giữ chặt tay cầm an toàn, lặng lẽ chờ đợi kẻ địch tiến lại gần.
« Chương TrướcChương Tiếp »