Cả phòng nồng nặc mùi rượu.
“Hòa thượng thối, chờ ngươi tỉnh lại phát hiện trên người toàn là rượu, có phải lại muốn A Di Đà Phật tự nhận tội nghiệt sâu nặng sao?” Oánh Cơ chống cằm nhìn hắn, tưởng tượng ra dáng vẻ hắn nhíu mày khổ sở, cảm thấy khá thú vị.
Lại qua hơn nửa ngày, Không Phạn cuối cùng cũng hạ sốt. Oánh Cơ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng không còn canh chừng Không Phạn từng giây từng phút nữa, lấy bộ tăng y bị làm bẩn của hắn ra ngoài, lấy nước giặt sạch sẽ, rồi phơi ở sân viện.
Nàng quay lại phòng, nhìn Không Phạn đang nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên đất, càng nhìn càng thấy không vừa mắt, nàng đi tới khó nhọc đỡ Không Phạn dậy, rồi sau một hồi vật lộn, mới đỡ được hắn lên giường.
Oánh Cơ ngồi phịch xuống mép giường, mệt đến không muốn động đậy, nàng nằm xuống mép ngoài giường, cứ thế ngủ thϊếp đi.
Sắc trời dần tối, một vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm.
Không Phạn mở mắt, trong đôi mắt trong sáng hiện lên vẻ bối rối. Cơn đau nhức trên cơ thể khiến hắn nhíu mày, tiến giai thất bại sao?
Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, thổi vào người hắn, mang đến cảm giác lạnh lẽo chân thật hơn. Lại còn có mùi rượu nồng nặc.
Không Phạn ngây người, cúi đầu nhìn l*иg ngực mình, kinh ngạc phát hiện mình không mặc quần áo.
Hắn lại chuyển ánh mắt, nhìn thấy Oánh Cơ đang ngủ bên cạnh hắn.
Cả người Không Phạn như bị ngũ lôi oanh đỉnh, cứng đờ tại chỗ. Giây tiếp theo, khí huyết tắc nghẽn, đột nhiên ho sặc sụa.
Oánh Cơ tỉnh dậy trong tiếng ho của hắn. Nàng mơ màng mở mắt, rồi nhìn thấy Không Phạn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bên cạnh. Ánh trăng xuyên qua giấy cửa sổ chiếu vào, làm sáng rõ cơ thể hoàn mỹ, mịn màng như ngọc thạch của hắn.
Không Phạn ngừng ho, luống cuống nhìn Oánh Cơ: “Ta… ngươi… chúng ta…”
Trong mắt Oánh Cơ hiện lên tia ranh mãnh, nàng hỏi ngược lại: “Phu quân không nhớ gì sao?”
Nàng cong môi rủ mắt, diễn tả sự thẹn thùng, e ấp của tiểu thư khuê các một cách cực kỳ tinh tế.
Không Phạn nghe lời này của nàng, càng thêm ngơ ngác.
“Nhớ cái gì? Không nhớ cái gì?”
Oánh Cơ từ từ ngẩng mặt, đôi mắt ướŧ áŧ long lanh nhìn Không Phạn, đáng thương nói: “Phu quân lúc tiến giai tẩu hỏa nhập ma, cứ như biến thành một người khác vậy. Đã làm điều này điều kia với ta…”
Đôi mắt long lanh lay động của nàng, vừa mềm mại lại vừa ủy khuất.
Nàng đưa tay, đặt lên cổ tay Không Phạn, giọng nói nũng nịu mang theo ý trách móc: “Đau lắm đó.”
Không Phạn hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại.
Hắn nhíu mày nhìn Oánh Cơ, nghiêm túc nói: “Không thể nào.”
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều dùng ánh mắt dò xét nhìn đối phương. Oánh Cơ do dự một chút, nàng chống tay ngồi dậy trên giường, ưỡn thẳng eo, bàn tay đặt trên cổ tay Không Phạn nhẹ nhàng trượt xuống, nắm lấy tay hắn, kéo tay hắn, nhẹ nhàng đặt lên eo nàng.
Nàng nhìn vào mắt Không Phạn, giọng nói mềm mại quyến rũ: “Vậy Không Phạn hãy cởi y phục của ta ra, tận mắt xem vết tích ngươi gây ra rốt cuộc nghiêm trọng tới mức nào.”
Không Phạn không dám nhìn vào mắt nàng nữa, hắn dời ánh mắt đi.
Mùi rượu nồng nặc quanh người khiến Không Phạn đau đầu, hắn cởi chuỗi Phật châu trên cổ tay Oánh Cơ ra. Rồi từ chuỗi hạt đó lấy xuống một viên Phật châu.
Oánh Cơ không hiểu gì, tò mò nhìn hành động của hắn.
Môi mỏng của Không Phạn khẽ động, im lặng niệm một câu gì đó, viên Phật châu đó từ từ bay lên, giữa không trung dần dần biến lớn, biến trong suốt, rồi sau đó hiện ra một vài hình ảnh.
Oánh Cơ tò mò nhìn, kinh ngạc phát hiện những hình ảnh hiện ra trên Phật châu đều là những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày nay.
Trong hình ảnh, Oánh Cơ lần lượt đút thuốc cho Không Phạn, lại khó nhọc đỡ hắn lên giường, mệt lả nằm xuống bên cạnh ngủ thϊếp đi.
Trong hình ảnh, ngay cả chuyện Oánh Cơ nướng rắn ăn cũng không bỏ sót.
Nhưng căn bản không hề tồn tại những chuyện lả lơi mà Oánh Cơ đã bịa đặt.
Oánh Cơ cạn lời, lưng chùng xuống, ngồi một cách lười nhác, rầu rĩ nói: “Không Phạn, ngươi chơi ăn gian!”
Không Phạn mỉm cười, thành khẩn nói: “Mấy ngày nay đa tạ Oánh Cơ vất vả chăm sóc, ta vô cùng biết ơn.”
Hắn không hề giận dữ vì Oánh Cơ lừa gạt trêu chọc, chỉ có lòng biết ơn đối với sự chăm sóc tận tình của nàng trong mấy ngày qua.
Oánh Cơ chống cằm, nhìn những hình ảnh đó dần dần biến mất, viên Phật châu đó lại biến trở lại thành một viên Phật châu bình thường.
Không Phạn rủ mắt, bàn tay thon dài trắng nõn cầm viên Phật châu, xâu nó trở lại vào chuỗi hạt.
Hắn lại khẽ khàng, trong lòng nhẹ nhõm thở phào.
“Vật quý này thật mới lạ. Ta muốn nó.” Oánh Cơ nói. Nàng đã vất vả chăm sóc Không Phạn mấy ngày, đòi một món linh khí cũng là điều đương nhiên, phải không?
Không Phạn đeo chuỗi hạt trở lại cổ tay. Hắn nói: “Lần sau ta sẽ tìm một món linh khí có công năng tương tự tặng cho ngươi.”
Oánh Cơ hiểu ra, Không Phạn đây là không định tặng Phật châu cho nàng. Oánh Cơ hơi suy ngẫm, nghĩ thầm Phật châu đối với tăng nhân hẳn có ý nghĩa quan trọng, có lẽ không thể tùy tiện tặng người khác.