“Lão nhân gia, từng có một hòa thượng và một mỹ nhân lên thuyền, xin hỏi người đã đưa hai người này đến đâu rồi?” Địch Phù Tôn Giả cung kính hỏi.
Lão ẩu vén mí mắt liếc hắn một cái, khoát tay, giọng khàn khàn: “Không nhớ.”
Trên mặt Địch Phù Tôn Giả vẫn giữ vẻ mặt hòa nhã, cười nói: “Lão nhân gia hãy nghĩ kỹ lại xem.”
Lão ẩu thiếu kiên nhẫn trừng mắt với hắn: “Rốt cuộc các ngươi có muốn đi thuyền không?”
Địch Phù Tôn Giả thở dài, mang vẻ mặt kiểu như đối phương không biết điều, còn hắn chỉ hành động bất đắc dĩ. Hắn giơ tay, hư không nắm lại, thân thể lão ẩu trên Vô Nhai Châu lập tức lơ lửng giữa không trung. Nàng đau đớn đưa hai tay ôm lấy cổ, cố gắng gỡ bỏ một đôi tay vô hình.
Địch Phù Tôn Giả vẫn mỉm cười, kiên nhẫn hỏi lần nữa: “Xin hỏi lão nhân đã đưa hai người kia đến nơi nào?”
Khuôn mặt già nua của lão ẩu dần chuyển sang tím tái vì nín thở, nàng mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó. Địch Phù Tôn Giả bước tới một bước, vừa định ghé sát tai nghe, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đạo ánh sáng xanh lục.
Hắn định thần nhìn lại, lão ẩu thoáng biến đổi, hiện ra chân thân - một con rắn xanh lục. Nó rơi xuống Vô Nhai Hải, bắn lên chút bọt nước nhỏ, thoáng chốc đã không thấy tăm hơi.
“Chúng ta đuổi theo không?” Tiểu đồng rướn cổ nhìn ra Vô Nhai Hải đang sóng yên biển lặng, không tìm thấy bóng dáng con rắn già đó.
Nụ cười trên mặt Địch Phù Tôn Giả lúc này mới tan biến. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm mặt biển vô tận, nói: “Không cần.”
Tiểu đồng vội hỏi: “Vậy chúng ta không tìm Oánh Cơ nữa sao? Không báo thù cho sư huynh sao?”
Địch Phù Tôn Giả xoa đầu tiểu đồng, nói: “Đương nhiên phải đòi lại công bằng cho sư huynh của ngươi. Loại nữ nhân độc ác như rắn rết gϊếŧ hại huynh trưởng thế này, chúng ta càng nên thay trời hành đạo, gϊếŧ nàng để kính thần linh.”
Địch Phù Tôn Giả khẽ nheo mắt, có chút tiếc nuối vì Tuyết Trung Hồng lại đột ngột chết đi như vậy. Theo hắn thấy, Tuyết Trung Hồng không chỉ là một hạt giống tốt với thiên tư không tồi đáng để hắn bồi dưỡng, mà còn có thân phận hoàng gia. Hắn vốn định truyền dạy kỹ năng của mình cho Tuyết Trung Hồng, không ngờ đệ tử lại chết oan uổng trong tay một nữ nhân.
Hắn bất bình thay cho Tuyết Trung Hồng, cũng tiếc nuối tâm huyết mình đã bỏ ra.
“Vậy chúng ta đi đâu tìm Oánh Cơ đây?” Tiểu đồng nghi hoặc hỏi.
“Không tìm nữa. Cứ để nàng ta tự tìm đến chúng ta.” Địch Phù Tôn Giả cười một cách đầy ẩn ý: “Oánh Cơ này lòng dạ độc ác, nhưng đối với nha đầu ranh ma bên cạnh lại khá tốt. Nha đầu đó không đi theo nàng, hiện đang ở Triều Hy Hoàng Cung.”
Tiểu đồng cười rạng rỡ: “Vậy chúng ta đi bắt nàng ta!”
Địch Phù Tôn Giả mỉm cười, nắm chắc phần thắng trong tay. Báo thù cho ái đồ đương nhiên là thật. Còn về lòng tham muốn có được đệ nhất mỹ nhân của Cửu Vực Thập Nhị Quốc, thì không cần phải nói với một tiểu đồng làm gì.
Thấm Mân Sơn bốn mùa xanh biếc tươi tốt, nhìn về phía xa, dưới trời xanh mây trắng đều là một màu xanh ngọc.
Oánh Cơ nằm sấp trên lưng Không Phạn, ngắm nhìn cảnh núi rừng đẹp mắt.
Cây cổ thụ trong núi vừa cao lớn, lại vừa sinh trưởng tùy ý, bảy vặn tám vẹo. Một cành cây thô to ngang nhiên vươn sang, Oánh Cơ cúi đầu né tránh, khuôn mặt vùi vào hõm cổ Không Phạn.
Một mùi hương thanh nhã của gỗ đàn hương cổ thụ thoang thoảng xộc vào mũi.
Oánh Cơ ngẩng mặt lên, quay đầu nhìn lại cành cây vừa rồi. Một con rắn trắng đang nằm trên cành cây, tắm nắng.
Ánh dương xuyên qua kẽ lá rơi xuống, ánh sáng lốm đốm chiếu lên cơ thể trắng như tuyết của nó, trông thật đáng yêu.
Oánh Cơ nhìn thêm một cái.
Nàng quay đầu lại, ôm chặt cổ Không Phạn, nói với hắn: “Ta có nặng không? Ngươi có mệt không?”
“Không mệt.”
Không Phạn nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt trong sáng.
“Không Phạn, ta có điều nghi hoặc, muốn thỉnh giáo.”
“Ngươi nói đi.”
“Vì sao Phật gia lại đặt ra nhiều quy tắc như vậy? Vì sao mọi người phải tuân thủ thanh quy giới luật? Chẳng lẽ nếu phá giới thì Phật tâm không kiên định sao?” Oánh Cơ ghé sát tai Không Phạn, hơi thở thơm như hoa lan: “Thanh quy giới luật là do ai đặt ra? Lời người đó nói nhất định là đúng sao?”
Không Phạn ôn tồn nói: “Giữ giới là để tự kiềm chế, chỉ có tự kiềm chế mới có thể kiên định cầu đạo, không bị ngoại vật quấy nhiễu, đắc ngộ Phật đạo.”
Oánh Cơ quấn chuỗi hạt Phật châu của Không Phạn lên cổ tay, lắc qua lắc lại, nhìn những hạt Phật châu khẽ chạm vào nhau.
“Ngươi nói Phật Tổ sẽ khoan dung tất cả, con người dù mắc lỗi cũng có cơ hội sửa đổi. Vậy thì cho dù có phá giới, cũng không có nghĩa là sau này không thể cảm ngộ Phật pháp, đúng không?”
“Phải.” Không Phạn khẽ gật đầu đồng tình.
Oánh Cơ nghiêng mặt, gối lên vai Không Phạn nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn. Giọng nói dịu dàng quyến rũ của nàng mang theo nụ cười mềm mại đầy ẩn ý, nàng hỏi: “Vậy ngươi phá giới cũng chẳng sao cả.”