Chương 30

Những Phạn văn vỡ vụn từ từ bay lượn xung quanh Oánh Cơ và Không Phạn, ánh sáng chập chờn. Oánh Cơ kinh ngạc mở to mắt nhìn Không Phạn.

Không Phạn đặt chuỗi Phật châu trên cổ tay mình vào tay Oánh Cơ.

"Sinh môn ở phía Đông Nam. Mau đi, đừng quay đầu lại, đi thẳng về Hoàng Đô." Không Phạn nói. Giọng hắn vẫn ôn hòa không chút gợn sóng, không khác gì ngày thường.

Không Phạn xoay người lại, một lần nữa chắn trước mặt Oánh Cơ, hắn từ từ đặt ngang thiền trượng trong tay. Những Phạn văn lẻ tẻ lại hồi sinh sức sống.

"Đi đi." Không Phạn nhắc nhở lần nữa.

Oánh Cơ như tỉnh mộng, quay người bỏ chạy. Đông Nam, không quay đầu lại!

Oánh Cơ siết chặt chuỗi Phật châu trong tay. Lửa liên tục rơi xuống từ trời, tạo thành những hố sâu trên mặt đất. Phật châu tỏa ra ánh sáng ấm áp, bảo vệ Oánh Cơ không bị lửa làm tổn thương.

Oánh Cơ cũng không biết nàng đã chạy bao lâu, nàng cúi mắt nhìn thanh loan đao trong tay. Lưỡi dao vẫn còn dính máu tươi của Không Phạn. Một giọt máu rơi xuống, thấm vào lớp bụi đất hoang vu.

Oánh Cơ dừng lại, quay đầu nhìn. Trời đất đổi sắc, gió nóng cuộn điên cuồng, màu đỏ gần như nuốt chửng vệt trắng kia.

Oánh Cơ, đừng mềm lòng. Ngươi đã quên cái giá của sự mềm lòng rồi sao? Oánh Cơ, trên đời này không ai đáng để ngươi mạo hiểm, nhất là nam nhân. Oánh Cơ, ngươi vốn dĩ tâm tư độc ác, tay nhuốm máu dơ, bớt làm một việc xấu cũng không thay đổi được sự thật ngươi là kẻ xấu.

Nhưng mà…

Có lẽ lời Cửu Vĩ không đáng tin, có lẽ ngươi vẫn cần Tiết Thái Hậu đưa Mộc Cẩn đến Luân Hồi Tỉnh… Có lẽ… Oánh Cơ nhắm mắt lại.

Không Phạn nhắm mắt tụng kinh, dù đang ở thế yếu gặp nguy hiểm tính mạng, hắn vẫn không hề hoảng sợ. Hắn chợt mở mắt, kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Hắn thấy Oánh Cơ đang chạy về phía mình, thân thể nàng mảnh mai yếu ớt như cánh bèo trôi nổi giữa lúc đất rung núi chuyển, lửa đạn rơi xuống.

Không Phạn cau mày. Tay phải Oánh Cơ nắm chặt thành quyền, siết chặt vật trong tay. Khi nàng chạy đến bên cạnh Không Phạn, bàn tay kia nắm lấy cổ tay hắn, đột nhiên dùng sức bóp nát viên ngọc châu trong suốt lóng lánh. Trong khoảnh khắc, trời đất chìm trong một màu trắng xóa.

Không Phạn lẩm bẩm: "Di Không Châu."

Di Không Châu có thể xoay chuyển không thời gian trong chớp mắt, đưa người đến một nơi khác. Mọi thứ xung quanh Oánh Cơ và Không Phạn trở nên tĩnh lặng, họ đã rời xa vạn dặm.

Cảm giác khó chịu dữ dội do sự xoay chuyển không gian khiến ngũ tạng lục phủ Oánh Cơ đau đớn như bị xé rách. Nàng ngã ngồi xuống đất, thở dốc. Không Phạn đi đến trước mặt nàng, hơi kinh ngạc nói: "Ngươi lại có Di Không Châu."

Oánh Cơ đau lòng nhắm mắt lại. Di Không Châu là linh khí cao cấp nhất trong tất cả linh khí của nàng. Nàng đã tốn ba năm thời gian, dốc hết tài sản, cướp đoạt lừa gạt, chỉ để có được nó. Mục đích là để có một lá bài tẩy bảo vệ mạng sống tại nơi thập tử nhất sinh. Thế mà hôm nay nàng lại dùng Di Không Châu… còn là để cứu người khác. Thật là hoang đường!

Oánh Cơ cuộn mình nằm xuống, lòng bàn tay đè lên trái tim đang đập dữ dội, tiếp tục xoa dịu nỗi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Không Phạn ngồi xuống trước mặt Oánh Cơ, đưa tay nhẹ nhàng điểm vào không trung. Linh lực ôn hòa như gió xuân lướt qua cơ thể Oánh Cơ, dần xoa dịu ngũ tạng lục phủ đau đớn vì dịch chuyển tức thời của nàng.

Oánh Cơ từ từ mở mắt, nhìn Không Phạn: "Cửu Vĩ nói nếu ta đâm ngươi, nàng cho phép ta giữ lại lớp da này thêm mười năm nữa." Nàng tin lời Cửu Vĩ, không phải mù quáng tin tưởng. Mà là vì trước đây Cửu Vĩ quả thật đã thả nàng, cho phép nàng trì hoãn việc lấy lại lớp da nàng thêm vài năm.

Không Phạn gật đầu, hắn nhìn vào mắt Oánh Cơ, chăm chú lắng nghe nàng nói. Ánh mắt thanh minh của hắn vẫn một mực bình hòa, không chút gợn sóng. Dường như hắn không hề để tâm đến lời giải thích của Oánh Cơ.

Oánh Cơ bực bội ngồi dậy, trừng mắt nhìn hắn, chất vấn: "Không Phạn, ngươi không giận, không oán hận, không thù hận sao?"

Không Phạn khẽ mỉm cười, ánh mắt ôn nhu hiền hòa, không trả lời.

Oánh Cơ giận quá hóa thẹn, ném chuỗi Phật châu trên cổ tay trả lại cho Không Phạn, nói: "Ta làm hại ngươi, ta bỏ chạy, ngươi tại sao một chút phản ứng cũng không có? Ngươi không phải nên…" Nhìn ánh mắt mỉm cười của Không Phạn, Oánh Cơ không nói tiếp được nữa.

Nếu là nàng, nàng nhất định đã hận chết đối phương, hận không thể thiên đao vạn quả người đó.

"Ngươi làm ta bị thương là do Cửu Vĩ uy hϊếp. Ngươi vô lực chống lại Cửu Vĩ, việc chạy trốn là lẽ đương nhiên." Không Phạn nhặt chuỗi Phật châu bị ném sang một bên, nhẹ nhàng phủi đi bụi bẩn dính trên đó, trân trọng đeo lại vào cổ tay: "Ngươi không nên bị trách móc."

Ngọn lửa giận dữ trong lòng Oánh Cơ đột nhiên bị dội một nắm đất dày, ngọn lửa tạm thời bị dập tắt, nhưng cũng khiến lòng nàng nặng trĩu.