Chương 28

Thật không ngờ hôm nay lại có thu hoạch lớn như vậy, tâm trạng của Oánh Cơ rất vui vẻ.

Khi Tuân Niệm Chân chạy đến thì chỉ thấy Oánh Cơ đang yếu ớt ngã dưới đất.

"Oánh Cơ!" Nàng chạy đến trước mặt Oánh Cơ rồi quan sát xem trên người Oánh Cơ có vết thương nào không.

Oánh Cơ lắc đầu: "Ta không sao. Nhưng hắn trốn rồi."

"Thân xác của hắn đã bị bắt, không làm nên trò trống gì nữa! Đi, chúng ta về trước đã!" Tuân Niệm Chân đỡ Oánh Cơ đi về.

Hai người và đông đảo Tự Yêu Vệ vừa ra khỏi rừng thì cảm nhận được yêu khí nồng đậm. Ngay cả Oánh Cơ mang thân phận người thường, cũng có thể cảm nhận được, có thể thấy đó là một con đại yêu.

"Ngày Trấn Yêu Tháp bị hủy, vô số yêu ma xông ra cũng không có yêu khí nồng đậm như vậy!"

"Rốt cuộc là thứ gì?"

Đột nhiên, một tiếng cười quyến rũ của nữ tử vang lên. Tiếng cười xen lẫn tiếng thở dốc mê hoặc quanh quẩn bên tai, khiến không ít Tự Yêu Vệ trẻ tuổi mặt đỏ tai hồng, trong lòng ngứa ngáy.

Oánh Cơ đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Cửu Vĩ xuất hiện thật sao?

Một nữ tử thân hình uyển chuyển đi từng bước đến từ phía xa, bước đi yêu kiều duyên dáng. Nàng mặc áo choàng đỏ, che kín đầu và mặt. Chỉ một cái bóng mờ cũng đã đủ để câu hồn nam nhân.

Nàng vừa cười một cách quyến rũ vừa chậm rãi đi tới. Khi đến gần hơn, nàng chợt dừng bước. Nàng hưởng thụ việc tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn nàng. Nàng vừa vui vẻ cười duyên, vừa ưu nhã vén mũ trùm của áo choàng lên.

Những nam tử một giây trước vừa bị nàng mê hoặc, chợt nôn mửa.

Đó là một khuôn mặt như thế nào?

Không, nàng không có mặt, chỉ là một bộ xương trắng. Trên bộ xương trắng mục nát là cả đám cổ trùng bò lổm ngổm.

Tuân Niệm Chân quát lên: "Đề phòng!"

Oánh Cơ nhỏ giọng: "Các ngươi không phải đối thủ của nàng ta."

Tuân Niệm Chân nói: "Không có gì phải sợ, ta đã truyền tin cho Bệ hạ rồi!"

Sắc mặt Oánh Cơ trắng bệch rồi nàng ta khó khăn mở lời: "Không Phạn cũng không phải đối thủ của nàng ta."

"Tiểu hữu đã cân nhắc thế nào rồi?" Cửu Vĩ chậm rãi bước về phía Oánh Cơ.

Tuân Niệm Chân tiến lên chắn trước Oánh Cơ.

Cửu Vĩ khinh bỉ vung tay, trong khoảnh khắc trời đất quay cuồng, Tuân Niệm Chân và tất cả Tự Yêu Vệ đều bị dịch chuyển đến nơi xa ngàn dặm.

Oánh Cơ hít sâu một hơi rồi nói: "Ngươi đã nói là sẽ để ta tự nguyện!"

"Nhưng ngươi là người thường. Ngươi sẽ nhanh chóng già đi, đến lúc đó, khuôn mặt đẹp đẽ kia sẽ nhăn nheo và không còn đẹp nữa đâu."

Cửu Vĩ chậm rãi giơ tay, một con cổ trùng đen kịt bò lên ngón tay nàng. Bộ xương sọ thở ra một hơi, giọng nói như mê hoặc: "Bé ngoan lại đây."