Chương 27

Hắc Mãng bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt hung thần ác sát*.

(*Hung thần ác sát: Chỉ những kẻ cực kỳ tàn bạo, hung ác, chuyên đi gϊếŧ người và làm điều ác.)

Oánh Cơ đưa tay ra, nàng xòe những ngón tay thon dài của mình ra. Dây đỏ quấn trên ngón tay nàng, trên dây treo một miếng ngọc bội điêu khắc hình Cửu Vĩ đang không ngừng đung đưa.

Hắc Mãng lập tức cứng đờ, đôi mắt dõi theo miếng ngọc bội đang đung đưa. Hắn đưa tay muốn lấy nhưng Oánh Cơ lại thu ngọc bội về.

"Đây là tín vật Cửu Vĩ tặng cho ta..." Oánh Cơ hơi dừng lại: "Tín vật."

Một tia sáng kỳ lạ nổi lên trong mắt Hắc Mãng. "Ngươi là người phàm, người phàm có tuổi thọ cực ngắn! Nói cách khác... Ngươi đã từng gặp nàng ấy trong vòng ít nhất hai mươi năm gần đây!"

Oánh Cơ không đáp lại lời này, ánh mắt nàng lướt qua Hắc Mãng rồi nhìn về phía xa. Nàng hơi nhíu mày và nói: "Bọn họ sắp tìm đến đây rồi. Ngươi trốn không thoát đâu."

Oánh Cơ bước một bước về phía Hắc Mãng và khóe môi dần cong lên thành một nụ cười quyến rũ. Nàng cúi người thì thầm: "Ta có thể giúp ngươi ẩn thân và chờ cơ hội đưa ngươi đi gặp Cửu Vĩ."

Hắc Mãng mở to mắt nhìn chằm chằm Oánh Cơ: "Vì sao ta phải tin ngươi? Vì sao ta phải tin loài người giả dối!"

"Nếu ta không muốn giúp ngươi thì vừa rồi đã chẳng đề nghị ngươi bắt cóc ta. Thế gian khó tìm được người có tình, càng khó tìm được lang quân có tình có nghĩa. Ta bằng lòng giúp ngươi." Oánh Cơ chậm rãi đung đưa miếng ngọc bội trong tay, giọng điệu của nàng rất nhẹ nhàng: "Không tin thì thôi."

Ánh mắt Hắc Mãng không nỡ rời khỏi miếng ngọc bội dù chỉ một giây, trong mắt hắn hiện lên sự giằng xé.

Oánh Cơ mang vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại lo lắng.

Cuối cùng Hắc Mãng cũng gật đầu.

Oánh Cơ thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng lấy ra Tỏa Yêu Trản từ Túi Càn Khôn. Nàng gạt đá đánh lửa, Tỏa Yêu Trản dần sáng lên một chùm ánh sáng dịu nhẹ.

Ánh sáng này đối với Oánh Cơ rất yếu ớt nhưng đối với yêu lại là mối đe dọa bẩm sinh. Hắc Mãng lập tức thay đổi sắc mặt.

Oánh Cơ cười dịu dàng, trong đôi mắt óng ánh mang theo sự mê hoặc: "Mặc dù Tỏa Yêu Trản có thể khiến ngươi đau đớn, chịu chút dày vò. Nhưng nếu ngươi ngay cả chút đau đớn này ngươi cũng không muốn chịu đựng được, vậy thì ta cũng chẳng cần giúp ngươi nữa. Ngươi cứ ở đây chờ Tuân Niệm Chân đến bắt ngươi đi đến Giếng Diệt Hồn đi."

Ngực Hắc Mãng phập phồng vì tức giận, hắn nghi ngờ nhìn chằm chằm Oánh Cơ. Trước giờ hắn luôn không tin loài người, nhưng hy vọng được gặp Cửu Vĩ cuối cùng vẫn khiến hắn gật đầu.

Hai tay Oánh Cơ nâng Tỏa Yêu Trản lên lắc nhẹ, ánh lửa yếu ớt bên trong đèn lóe lên rồi đột nhiên phun ra ngọn lửa màu xanh lam nuốt chửng yêu ma.

Hắc Mãng rên lên một tiếng. Hắn chịu đựng cơn đau kịch liệt và bó tay chịu trói để bị thu vào Tỏa Yêu Trản.

Oánh Cơ lập tức tắt đèn. Đôi mắt dịu dàng của nàng bỗng trở nên lạnh lùng, nàng liếc nhìn Tỏa Yêu Trản và thầm thì: "Biết loài người giả dối, sao ngươi còn tin ta?"

Nàng đâu có lòng tốt giúp một con yêu đi tìm một con yêu khác. Nàng chẳng qua chỉ dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ thu phục một con yêu để sau này luyện hóa thôi!