Hắc Mãng hoàn toàn không để ý đến trận pháp phía sau mà lao vυ"t về phía Oánh Cơ. Hắn đã tìm kiếm hai trăm năm, cuối cùng cũng có tin tức về nàng.
Vết thương cũ trên người không ngừng rỉ máu tươi, trận Phục Yêu phía sau như một tấm lưới khổng lồ chụp về phía hắn.
Hắn đã không còn quan tâm mình có bị bắt vào Tỏa Yêu Trản nữa hay không.
Tuân Niệm Chân niệm quyết rồi quát lên: "Tấn công!"
Vô số kiếm khí sắc bén xuyên qua trận Phục Yêu và bắn về phía Hắc Mãng rồi đâm trúng chiếc đuôi khổng lồ đang cuộn mình giương cao của hắn.
Hắc Mãng chỉ né tránh chứ không phản công.
Tuân Niệm Chân nhìn ra thì mừng rỡ nói: "Xem ra vết thương trên người hắn rất nặng, không còn sức đánh trả nữa!"
Đột nhiên ánh sáng bạc như trút, trận Phục Yêu hoàn toàn khởi động. Sức mạnh khổng lồ bao bọc Hắc Mãng như một tấm lưới trùm lấy hắn.
Oánh Cơ ngước nhìn Hắc Mãng bị hàng phục trên bầu trời rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, một bóng đen chợt lóe lên và lướt đến bên cạnh Oánh Cơ.
Hắc Mãng không chút do dự vứt bỏ thân xác và tập trung chút yêu lực cuối cùng để hóa thành hình người rồi lao đến trước mặt Oánh Cơ.
Hắn lảo đảo, thể lực không chống đỡ nổi mà quỳ xuống trước mặt Oánh Cơ. Hắn ngước khuôn mặt hung dữ lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Oánh Cơ. Hắn khàn giọng hỏi: "Ngươi và Cửu Vĩ có quan hệ gì? Nàng ấy ở đâu? Nàng ấy... Còn sống không?"
Lúc này Oánh Cơ mới chợt hiểu ra, hóa ra Cửu Vĩ không phải là kẻ thù của Hắc Mãng.
Ánh mắt Oánh Cơ chậm rãi quan sát hắn, nàng không trả lời. Khóe môi nàng hiện lên một nụ cười mềm mại rồi nàng nhẹ nhàng từ tốn nói: "Bọn họ sắp đuổi tới rồi, bắt cóc ta đi."
Hắc Mãng sửng sốt một giây rồi mới chống đỡ đứng dậy, bàn tay rộng lớn bóp chặt cổ Oánh Cơ. Sau đó, hắn xoay người nhìn chằm chằm các Tự Yêu Vệ đang đuổi tới và cảnh cáo họ không được tiến lên.
Tuân Niệm Chân giận dữ quát to: "Ngươi dám làm nàng bị thương một sợi tóc thì ta nhất định sẽ đánh ngươi vào Giếng Diệt Hồn!"
Hắc Mãng không đấu khẩu với Tuân Niệm Chân mà bắt cóc Oánh Cơ trốn vào rừng cây. Ban đầu hắn còn nắm chặt cổ Oánh Cơ, sau đó vì thể lực không chống đỡ nổi nên hắn tự ngã gục xuống.
Oánh Cơ quay đầu nhìn qua, thoáng thấy vết thương trên ngực hắn. Hắn không chỉ có một vết thương, xem ra ngoài lần đánh nhau với Không Phạn, sau đó hắn còn tiếp tục bị thương.
Cảm nhận được ánh mắt của Oánh Cơ, Hắc Mãng cười lạnh một tiếng rồi dùng sức lau đi vết máu ở khóe môi. Hắn nói: "Người phàm như ngươi sẽ không hiểu chém gϊếŧ tranh đấu ở yêu giới."
Hắn ngước mắt nhìn Oánh Cơ. Nàng điềm nhiên bình tĩnh, hoàn toàn không có sự sợ hãi như lần trước bị hắn bắt. Hắc Mãng bật cười rồi hỏi: "Sao, không sợ ta nữa à?"
Hắn mở bàn tay mình ra, hắn vẫn còn nhớ dáng vẻ Oánh Cơ run rẩy trong lòng bàn tay hắn.
Oánh Cơ cụp mắt nhìn Hắc Mãng đang chật vật và nói: "Ta đang cảm thấy ngươi hơi đáng thương thôi."