Oánh Cơ lấy một miếng bánh gạo ra ăn. Bánh gạo vừa khô vừa cứng, không tính là ngon, nhưng lại dễ lấp đầy bụng. Nàng giơ bầu rượu lên, ngửa cổ uống cạn. Rượu cay nóng rót vào cổ họng làm cả cơ thể nàng thoải mái hơn.
Uống cạn ngụm rượu mạnh cuối cùng, Oánh Cơ ném bầu rượu sang bên cạnh. Nàng thật sự đã chờ đến mức phát chán. Nàng đứng dậy và phủi bụi trên váy rồi bước về phía khu rừng phía xa.
"Thị Vệ Trưởng, nàng sắp ra khỏi trận Phục Yêu rồi!"
Tuân Niệm Chân nhíu mày.
Để không gây nghi ngờ cho Hắc Mãng, Tuân Niệm Chân dẫn người mai phục ở một nơi hơi xa trận Phục Yêu. Nàng lập tức nói: "Đưa nàng trở về!"
Tuân Niệm Chân vừa dứt lời, vòm trời vạn dặm đột nhiên tối sầm.
"Hắn đến rồi!" Tuân Niệm Chân quát lên: "Lập tức chuẩn bị khởi động trận pháp!"
Oánh Cơ cảm thấy nguy hiểm, nàng dừng bước quay đầu nhìn lại thì thấy màn trời nhanh chóng đen kịt.
Hắc Mãng sắp đến thật sao?
Nàng đặt tay lên ngực và sờ vào miếng ngọc bội Cửu Vĩ kia. Nàng đột nhiên rất tò mò, Hắc Mãng và Cửu Vĩ rốt cuộc có thù hận sâu sắc gì mà Hắc Mãng lại không màng nguy hiểm đi tìm tung tích của Cửu Vĩ.
Hắc Mãng khổng lồ bay quanh trên bầu trời, cuộn mình trong mây dày đặc.
Vô số Tự Yêu Vệ xuất hiện trong bóng tối, trường kiếm trong tay lóe lên ánh sắc lạnh đồng đều, chỉ thẳng vào đại trận để chờ phát động.
Hắc Mãng dường như đã biết trước là có mai phục nhưng hắn vẫn đến. Lần trước hắn còn không chắc mùi vị trên người Oánh Cơ có liên quan đến Cửu Vĩ hay không, hôm nay thì hắn vô cùng chắc chắn rằng người phụ nữ này đã tiếp xúc với Cửu Vĩ.
Không màng vết thương trên người, không màng vô số Tự Yêu Vệ phía dưới, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Oánh Cơ và gầm lên: "Cửu Vĩ ở đâu?"
Từng đợt sóng âm ẩn chứa sức mạnh bàng bạc lập tức khiến cát vàng bay mù trời. Oánh Cơ suýt không đứng vững nên nàng phải đưa tay vịn vào thân cây bên cạnh.
Các Tự Yêu Vệ phía dưới cảm nhận được cơn giận đáng sợ của Hắc Mãng nên vẻ mặt không khỏi căng thẳng.
Ánh mắt Tuân Niệm Chân lộ vẻ hung ác rồi nàng lớn tiếng nói: "Lần này chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng, trên người hắn lại có vết thương nặng do Bệ hạ gây ra nên không hề đáng sợ!"
"Vâng!" Các Tự Yêu Vệ đồng thanh, đồng thời bước tới một bước, trường kiếm trong tay run rẩy.
"Khởi trận!" Tuân Niệm Chân vung kiếm.
Vô số sức mạnh lấy kiếm làm vật dẫn, không ngừng truyền vào trận Phục Yêu. Trận Phục Yêu từ từ khởi động, mặt đất cũng rung chuyển theo.
Hai tay Oánh Cơ ôm chặt thân cây, đất rung núi chuyển và cây cối cũng lay động như cỏ dại. Trong cơn chấn động mạnh, nàng mở to mắt và nhìn Hắc Mãng đến càng lúc càng gần.