Chương 24

Nó trở mình, tiếp tục ngủ khò khò.

Không Phạn nhớ lại đề nghị lần trước của Oánh Cơ rồi chợt nhíu mày.

Hắn đứng dậy, nhìn quanh trong phòng, thấy một chuỗi chuông bạc tùy ý đặt trên bàn. Hắn cầm chuỗi chuông bạc lên rồi nhắm mắt lại, cả người hắn đắm chìm vào sự tĩnh lặng.

Một tiếng thanh thúy vang lên và sương trắng đầy trời tan đi để bóng dáng của Oánh Cơ hiện lên. Nàng mặc một chiếc váy lụa màu đỏ tươi, đi xuyên qua đám người ồn ào.

Đã là mùa đông dưới nhân gian nên mọi người xung quanh đều mặc áo khoác dày cộm, chỉ có nàng mặc váy lụa mỏng manh để lộ tấm lưng trần cùng vòng eo ẩn hiện và một đoạn mắt cá chân trắng nõn buộc chuông bạc. Nàng như yêu như mị xuyên qua đám người, câu lấy ánh mắt của tất cả mọi người.

Rõ ràng nàng là người phàm, nhưng lại không hề hòa hợp với những người phàm thật sự.

Oánh Cơ rời khỏi Phồn Kinh, nàng ngẩng đầu rồi thất thần nhìn vòm trời, gió lạnh thổi làn váy lụa của nàng bay cao như cánh bướm.

Quang ảnh lập lòe trong rừng, Không Phạn nhận ra đó là trận Phục Yêu.

Không Phạn mở mắt rồi nắm chặt chuông bạc, một bước ngàn dặm tìm đến.

Oánh Cơ nheo mắt nhìn quanh, bốn phía chỉ có cảnh hoang vu. Phía xa có một khu rừng lớn, nhưng do thời tiết lạnh nên đa số cây cối đều đã khô héo. Cây tùng không khô héo trong mùa đông cũng chỉ còn một màu xanh cũ kỹ.

Nàng ngồi trên một tảng đá núi, gió lạnh thổi làn váy lụa của nàng như múa một điệu múa hỗn loạn. Nàng sờ cánh tay mình, không rõ là cánh tay lạnh hơn hay lòng bàn tay lạnh hơn.

Hồi nhỏ, nàng mặc váy vào mùa hè và khoác áo dày vào mùa đông, tuân theo sự thay đổi của bốn mùa. Vào cái ngày mùa đông tuyết rơi dày đặc đó, nàng nắm chặt chiếc áo bông. Lần đầu tiên, nàng kinh ngạc biết rằng các ca ca tỷ tỷ của nàng không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ bốn mùa.

Nàng bị lột bỏ áo bông rồi đẩy vào trong bão tuyết.

"Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!" Nàng bò dậy kéo cửa phòng. Cửa phòng đóng chặt, bên trong vọng ra một tràng cười.

Cười nàng là kẻ vô dụng.

Chê cười nàng không xứng làm công chúa.

Mắng nàng làm bẩn dòng máu tôn quý của Hoàng gia Độ Tuyết Quốc.

Nàng run bần bật quỳ trong bão tuyết và lại một lần nữa hiểu được sự khác biệt giữa nàng và họ. Nàng cũng muốn không sợ giá lạnh giống như các tỷ tỷ. Nàng lén lút chủ động chịu rét hết lần này đến lần khác vì thế mà nàng từng đau đớn từng bệnh tật. Sau này, đúng là nàng chịu lạnh tốt hơn người thường...

Oánh Cơ giơ tay, gạt đi những sợi tóc xanh bay loạn bên thái dương. Nàng tỉnh táo lại, mặt trời sắp lặn mà vẫn chưa thấy tung tích Hắc Mãng.

Oánh Cơ cũng không chắc mình có thể dẫn dụ được Hắc Mãng hay không. Nhưng điều đó không quan trọng, Hắc Mãng chết hay không cũng không liên quan đến nàng. Nàng chỉ muốn Không Phạn biết nàng đã làm việc này là đủ rồi.

Thậm chí trong tiềm thức của Oánh Cơ, nàng cảm thấy Hắc Mãng sẽ không đến nữa. Hắc Mãng rõ ràng không phải đối thủ của Không Phạn, khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi Trấn Yêu Tháp, đầu óc hắn có bệnh hay sao mà quay lại?