Anh ta vội vã đuổi theo, vừa gọi vừa níu: “Tần Man, Tần Man!” Nhưng cô vẫn mải miết chạy, mặc cho anh ta cố gọi thế nào. Bị chấn thương sọ não và choáng nhẹ, cô chạy lảo đảo nhưng vẫn cố hết sức guồng chân, chỉ bởi một thôi thúc mãnh liệt là phải trở về.
Cô không biết gì về chuyện nữ cải trang nam, cũng chẳng hiểu huấn luyện quân đội là gì, cô chỉ biết một điều duy nhất: mình còn sống! Cơn đau đầu xé óc khiến cô bất giác nghĩ đến Tần Man, nếu người đó thật sự còn sống, không thể nào quên được mối hận Trang Dã phản bội. Nếu được làm lại, nhất định phải tìm hắn báo thù!
Chẳng may, vừa ra khỏi cửa, cô đã choáng váng, chân đi loạng choạng rồi khụy xuống. Người đàn ông vừa đuổi kịp liền túm lấy, kéo cô vào lòng: “Cô làm sao vậy? Bác sĩ dặn cô phải nghỉ thêm vài tiếng nữa!” Anh ta cố dìu cô trở lại phòng bệnh.
Tần Mãn vùng vẫy, la hét: “Buông ra!”
Người đàn ông nắm chặt tay cô, kiên quyết: “Về phòng với tôi.”
Cô gào lên: “Buông tôi ra!”
Nhưng anh ta vẫn không buông, khẽ nói: “Đừng làm ầm lên nữa, Tần Man.”
Lúc này, trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải trở về báo thù, phải gϊếŧ chết tên khốn Trang Dã. Nghĩ vậy, cô lạnh lùng buông một câu: “Tôi còn có thể quá đáng hơn nữa, anh muốn thử không?”
Vừa dứt lời, cô siết chặt tay thành nắm đấm, vung thẳng vào mặt anh ta. Cú đấm bất ngờ và dứt khoát khiến anh ta theo phản xạ buông tay, lách người sang một bên.
“Tần Man!” Anh ta giận dữ quát.
Tần Mãn gầm lên đáp trả: “Cút!” rồi lao đi như một mũi tên.
Khi cô vừa chạy đến cửa, cơn choáng váng lại ập đến, mắt cô tối sầm rồi ngã gục.
“Tần Man!” Tiếng gọi hoảng hốt vang lên sau lưng. Rồi cô cảm giác như bị ai đó đè chặt, lờ mờ nghe thấy tiếng động xung quanh và biết mình lại bị đưa về giường bệnh, nhưng cơ thể không tài nào nhúc nhích. Cô căm ghét trạng thái bất lực này. Tại sao không cho cô cử động? Cô đã sống lại rồi, tại sao không để cô trở về gϊếŧ tên khốn kia!
Vết thương trên đầu càng lúc càng đau nhói như muốn nứt toác, rồi những hình ảnh lạ lẫm bỗng hiện lên trước mắt tựa một thước phim quay nhanh. Một cô gái lớn lên cùng bao buồn vui, hờn giận, tất cả vụt qua tâm trí Tần Mãn, khiến cô cảm nhận được sự đồng điệu nhưng vẫn chắc chắn đó không phải là mình. Cảnh cuối cùng là hình ảnh cô gái trong bộ quân phục rằn ri của nam giới, vì đôi tay mảnh mai không chịu nổi sức ma sát của sợi dây thừng thô ráp, đã tuột tay rơi thẳng xuống hố bùn sâu rồi bất tỉnh.
Vết thương lại nhói lên một lần nữa, và cô tỉnh dậy trong cơn đau. Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối đen, chỉ còn ngọn đèn đầu giường hắt ra thứ ánh sáng mờ ảo, soi tỏ căn phòng trống trải. Nhưng những hình ảnh cuối cùng kia dường như đã đóng băng trong tâm trí, không sao xua đi được.
Hóa ra cô đã chết thật rồi, nhưng lại được sống lại. Chỉ là cách sống lại này thật đặc biệt, cô đã trọng sinh vào thân xác một cô gái khác, một nữ quân nhân tên là Tần Man.