Bởi vì cả đêm không ngủ, hơn nữa buổi sáng thật sự chạy có chút dồn sức, nên cả buổi sáng huấn luyện, Tần Man có vẻ hơi miễn cưỡng.
Giữa trưa, cô hiếm khi không đi loanh quanh sau khi ăn cơm xong, liền trở lại ký túc xá nghỉ ngơi.
Chờ đến buổi chiều, cuối cùng trạng thái của cô đã trở lại một ít.
Lúc này coi như cô đã hiểu, thân thể này được cưng chiều thế nào rồi.
Vì tránh lại xuất hiện vấn đề như vậy, mấy ngày tiếp theo, Tần Man đều ngủ thật tốt, không nghĩ lung tung các loại kế hoạch chạy trốn nữa.
Bởi vì đối với cô của hiện tại mà nói, bất kỳ kế hoạch chạy trốn hoàn mỹ nào cũng không bằng ngủ ngon ăn ngon trước, tăng thể lực mới quan trọng.
Còn người đàn ông nửa đường nhảy ra kia, Tần Man cũng âm thầm chú ý. Cuối cùng, cô phát hiện người nọ thật sự không phải người của tân binh đặc chủng, hơn nữa mấy ngày nay cũng không xảy ra vấn đề gì. Điều này làm trong lòng cô không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
“Tần Man, cậu đang làm gì vậy!”
Nơi xa đột nhiên truyền đến tiếng gầm của Khổng Nghĩa. Tần Man bỗng chốc kéo suy nghĩ trở về, mới phát giác mình đang chạy bộ buổi sáng mà bất tri bất giác dừng ở cuối cùng.
Cô vội vàng tăng nhanh tốc độ hơn chạy về phía trước.
Chờ đến khi kết thúc chạy năm km, Khổng Nghĩa đứng ở đó liền trách mắng Tần Man: “Có phải còn chưa tỉnh ngủ không? Muốn tôi cho cậu đi ngủ hai tiếng không? Cậu tự nhìn xem thành tích của mình đi, bảo cậu chạy năm km mà giống như muốn mạng của cậu vậy! Bảo cậu không cần tập luyện quá độ, cậu còn không nghe! Cậu như vậy còn làm lính cái gì!”
Tần Man biết trạng thái của mình thật sự không đúng.
Không, nên nói từ khi gặp được người đàn ông kia, trạng thái của cô vẫn luôn không đúng, cho nên cô luôn cúi đầu im lặng không hé răng.
“Còn ngẩn ra làm gì, về đơn vị!” Thấy răn dạy xong mà Tần Man vẫn không nhúc nhích, vẫn đứng ở đó, Khổng Nghĩa tức giận quát lớn một tiếng.
“Sĩ quan huấn luyện Khổng, trời nắng nóng, hỏa khí quá lớn, cẩn thận bị cảm nắng.”
Gần như ngay lúc âm thanh kia vang lên, lưng Tần Man cứng đờ.
Âm thanh này……
Âm thanh quen thuộc lại lười nhác này……
Cô có chút không thể tin được mà máy móc quay đầu. Cô liền nhìn thấy người kia đứng cách đó không xa.
Chỉ thấy dáng người đĩnh đạc của người nọ từ nơi xa đi tới.
Chờ đến khi anh chậm rãi đến gần, gương mặt kia hoàn toàn lộ ra trước mắt Tần Man, con ngươi của cô bỗng chốc co chặt.
Thế nhưng là…… anh ta?!
Là người đàn ông tối hôm đó!
Sao anh ta lại…… làm sao dám…… xuất hiện ở chỗ này?
Con ngươi của Tần Man tràn đầy khϊếp sợ nhìn tư thái nhàn nhã của người đàn ông đang dạo bước đi tới bên cạnh Khổng Nghĩa.
Khổng Nghĩa vừa nhìn thấy người nọ thì sắc mặt càng thêm khó coi. Anh ta xụ mặt nói: “Tôi không có số tốt như sĩ quan huấn luyện Cố, có thể ngủ ba ngày liền trong ký túc xá.”
Sĩ quan huấn luyện Cố?!
Tần Man chỉ cảm thấy năm chữ này giống như một tiếng sấm rền nổ vang bên tai, đùng đùng, lỗ tai phát ra tiếng vang ong ong.
Anh ta…… là sĩ quan huấn luyện?!
Sao có thể chứ?!
“Đại đội trưởng săn sóc, tôi cũng rất thụ sủng nhược kinh (*).” Sĩ quan huấn luyện Cố đứng bên cạnh Khổng Nghĩa giả vờ như không nghe ra sự châm chọc trong lời nói của anh ta, chỉ cười trả lời.
(*) thụ sủng nhược kinh: tự nhiên được cưng chiều mà lo sợ.
Da mặt dày như thế, Khổng Nghĩa cũng không vạch trần, anh ta nghẹn tức liếc quần áo trên người đối phương, lại nói: “Biết đại đội trưởng săn sóc, cũng không cần quá đáng được một tấc lại muốn tiến một thước. Vào quân đội thì nên mặc quân phục huấn luyện.”