Những kẻ nấp trong bóng tối đã đổi lòng.
Cô cúi nhìn bàn tay mình.
Hóa ra không phải tửu lượng cô kém, mà là ly rượu đã bị bỏ thuốc mê. Nếu không nhờ cơn ác mộng bất chợt làm cô choàng tỉnh, vô tình bóp nát chiếc ly khiến mảnh vỡ cứa vào tay, có lẽ giờ này cô đã không còn trên cõi đời.
Chết tiệt, chúng dám ra tay với cô!
Gương mặt cô lạnh băng. Rút con dao găm giắt bên hông, cô thận trọng tiến lên. Nhưng khi đến gần, cô vô ý giẫm phải một cành cây khô, phát ra tiếng “rắc”.
Tiếng động nhỏ đủ để kinh động đối phương. Gã giật mình quay phắt lại.
Cô đã bị phát hiện.
“Cô Tần ư?!” Người đàn ông sững sờ khi thấy cô đột ngột xuất hiện. Ánh mắt gã lướt qua con dao găm sắc lẹm trong tay cô, rồi vỡ lẽ ra mình đã bị nghe lén.
Gã vội vàng cúp máy, cuống quýt giải thích: “Cô Tần, xin đừng hiểu lầm, tôi chỉ... tôi chỉ...”
Chưa để gã nói hết lời, Tần Mãn lạnh lùng cắt ngang: “Trang Dã, anh thật sự muốn phản bội tôi sao?”
“Không, không phải! Tôi... cô nghe tôi giải thích đã, mọi chuyện không như cô nghĩ đâu...” Trang Dã vội lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hoảng loạn.
Tần Mãn bước lại gần hơn, nhưng đầu óc cô bắt đầu choáng váng.
Cô biết thuốc mê đang dần ngấm sâu.
Nhưng đối diện với kẻ phản bội, cô phải gắng gượng che giấu mọi sơ hở, không cho đối phương có cơ hội nảy sinh tà tâm.
“Vậy chuyện là thế nào?” Cô cố tình hỏi, giọng điệu bình thản như mặt hồ không gợn sóng, cốt để kéo dài thời gian. Bàn tay cô siết chặt, mượn cơn đau từ vết thương để níu giữ chút tỉnh táo cuối cùng.
“Thực ra tôi...” Trang Dã lắp bắp, run rẩy. Gã vừa dứt lời, một tiếng “phập” khô khốc đã vang lên từ trong bụi cỏ.
Tần Mãn còn chưa kịp phản ứng, l*иg ngực đã nhói lên một cơn đau dữ dội, cả người cô đổ gục xuống đất.
Cô ngước lên, kinh hoàng nhận ra Trang Dã đang cầm một khẩu súng lục. Vẻ sợ hãi trên mặt gã đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười đắc thắng.
Gã từ tốn tiến lại gần, giọng hả hê: “Tôi phản bội cô đấy, đồ ngu ạ!”
Hắn ta có súng sao?!
Không thể nào!
Khi mới thành lập căn cứ, cô đã đặt ra quy định sắt đá: chỉ lính canh gác mới được phép mang súng, những người khác tuyệt đối không. Vậy mà hắn lại có một khẩu súng, thậm chí còn lắp cả ống giảm thanh. Điều này đủ cho thấy âm mưu này đã được sắp đặt từ rất lâu.
Cô nằm đó, toàn thân rã rời, không còn chút sức lực nào để chống cự.
“Tao đã tính toán liều lượng thuốc rất kỹ, đủ để mày không tài nào phản kháng nổi. Mày nghĩ có thể dọa được tao bằng cách giả vờ bình tĩnh sao?” Trang Dã bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, cười khẩy.
“Trang Dã, anh... dám phản bội tôi...” Lời cô thốt ra yếu ớt, chỉ đổi lại một tràng cười ngạo nghễ của hắn.
“Bất ngờ lắm phải không? Chẳng lẽ chỉ có mày được phép phản bội người khác à? Đừng quên, chính mày đã phản bội quân đội. Tao nghĩ mày phải là người hiểu rõ cảm giác này nhất chứ.”
Hắn đặt nòng súng lạnh lẽo lên ngực cô, rồi nghiêng người, ghé sát vào tai cô thì thầm: “Tần Mãn, nể tình mày đã từng thu nhận tao, tao sẽ ở đây cầu nguyện cho mày. Mong rằng kiếp sau, mày sẽ không bao giờ bị phản bội nữa.”
“Phập... phập... phập...”
Ba tiếng súng chìm lấp trong màn đêm, chỉ đủ làm bầy chim đang ngủ say giật mình xao động. Cả căn cứ vẫn lặng như tờ.
Cô hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự.
Trước khi lịm đi, câu nói cuối cùng của Trang Dã vẫn văng vẳng bên tai cô: “Cầu mong kiếp sau không bị phản bội.”