Chương 8: Tập hợp đủ 12 người chơi (2)

Lục Tư Ngạn đứng thẳng dậy, khoanh tay, cười nửa miệng.

“Xui thì đúng rồi.”

“Trò chơi do Sở thị với Lục thị dính dáng mà, làm gì có chuyện sạch sẽ.”

Anh ta liếc bảng thông báo trên tường, rồi quay lại nhìn Sở Trầm Ngôn.

“Nhưng mà nói thật...”

“Thấy cậu ở đây, tôi yên tâm hơn chút.”

Sở Trầm Ngôn nhướng mày.

“Yên tâm?”

Lục Tư Ngạn cười:

“Ừ.”

"Ít nhất có cậu chết chung... tôi đỡ cảm thấy cô đơn."

Rồi anh ta đi tới khoát tay lên vai Sở Trầm Ngôn, cười nháy mắt:

"Nhưng mà trong lúc vượt ải nhớ kéo tôi đi cùng với đấy."

Sở Trầm Ngôn im lặng hai giây, rồi đáp:

“Đừng tin tưởng vào tôi.”

Lục Tư Ngạn không để tâm, còn bật cười.

“Biết chứ.”

“Cậu mà đột nhiên làm người tốt, tôi mới thấy có vấn đề.”

Hai người nhìn nhau một lúc.

Không cần nói thêm gì nữa.

Chỉ bằng vài câu, đã đủ để hiểu:

Họ quen nhau, hiểu nhau, và đều biết trò chơi này không hề đơn giản.

----------------

Hội trường cũ chìm trong ánh đèn mờ xanh nhạt.

Bảng thông báo treo giữa tường vẫn đứng yên, dòng chữ “Chờ đủ 12 người chơi – Không được rời khỏi hội trường” nhấp nháy chậm rãi.

Lâm Ngạn Thần đứng gần hàng ghế đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi người vừa bước vào.

Hắn nuốt khan.

“Không phải mơ chứ?”

Giọng hắn không lớn, như tự nói với mình.

Lục Tư Ngạn liếc sang, cười khẽ.

Anh nói:

“Nhìn kiểu đó...”

“Cậu quen cậu ấy à?”

Lâm Ngạn Thần giật mình, lắc đầu ngay.

“Không... à, cũng không hẳn.”

Hắn gãi gáy, cười gượng.

“Tôi biết anh ấy qua họp báo sự kiện game, có cơ hội gặp một lần.”

Ánh mắt Sở Trầm Ngôn khẽ chuyển sang nhìn Lâm Ngạn Thần.

Chỉ một cái liếc nhẹ, Lâm Ngạn Thần đã cảm thấy lưng mình lạnh đi một đoạn, nhưng y không nhìn lâu.

Giọng Sở Trầm Ngôn trầm thấp:

“Streamer?”

Lâm Ngạn Thần gật đầu.

“Ừm.”

“Chơi cái game này... hơi nhiều.”

Hắn chỉ lên bảng thông báo.

“Không nghĩ có ngày bị kéo thẳng vào bản thật.”

Lục Tư Ngạn bật cười:

“Chào mừng đến với thế giới VIP.”

“Không hoàn tiền.”

Lâm Ngạn Thần hít sâu một hơi.

Lúc này, cánh cửa hội trường rung nhẹ, rồi kẽo kẹt mở ra.

Hai bóng người loạng choạng bước vào như bị ai đó ném thẳng từ nơi khác tới. Cô gái đi trước suýt vấp ngã, vội nắm chặt tay người đàn ông phía sau.

Giọng cô run, nhưng vẫn cố giữ thấp:

“Đường Ngôn, anh có thấy...?”

Người đàn ông được gọi tên khẽ siết lại bàn tay cô. Anh ta quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại trên ba người đã đứng sẵn trong hội trường, rồi mới đáp:

“Có người đến trước chúng ta.”