Khuôn mặt của Sở Trầm Ngôn như được thượng đế ưu ái khắc riêng dành cho y.
Sống mũi thẳng, môi mỏng hơi nhếch như đang cười mà không hẳn cười, mang theo cảm giác khó đoán. Dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi nhỏ, đỏ như giọt máu đọng, vừa yêu mị vừa nguy hiểm.
Mỗi bước chân của y đều ung dung, thong thả, nhưng lại ẩn chứa sức ép vô hình như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể siết chặt người khác trong vòng tay chiếm hữu của mình.
Hơi thở của y phảng phất mùi lạnh lẽo, vừa mê hoặc vừa khiến người ta bản năng muốn tránh xa, nhưng càng sợ lại càng bị hút vào.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Lâm Ngạn Thần trống rỗng.
Hắn nhớ rất rõ...
Lần đầu tiên nhìn thấy y, là tại sự kiện ra mắt phiên bản trước của Ma Trận Sinh Mệnh. Hắn đứng dưới hàng ghế khách mời, với tư cách streamer được mời tham dự. Còn người kia đứng trên sân khấu, đại diện cho tập đoàn Sở thị.
Giọng nói trầm, rõ ràng.
Khí chất lạnh lẽo, xa cách.
Chỉ đứng yên thôi cũng khiến cả hội trường im lặng.
Từ đó về sau, Lâm Ngạn Thần chỉ dám nhìn từ xa. Tìm hiểu tin tức, đọc những bài viết liên quan.
Càng tìm hiểu, hắn càng biết rõ về thân phận y, biết khoảng cách giữa hai người lớn đến mức nào.
Hắn nghĩ cả đời này chỉ có thể đứng từ xa theo dõi y.
Thế nhưng lúc này đây...
Người này cũng sẽ bị kéo vào trò chơi.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt kia lướt qua hội trường và dừng lại trên người hắn, tim Lâm Ngạn Thần đập mạnh một cái.
Không phải hồi hộp.
Mà là cảm giác... như bị định mệnh nhìn thẳng vào sâu trong lòng.
Lúc này, bảng thông báo tiếp tục hiện lên các dòng chữ:
[Số người chơi hiện tại: 3.]
[Vui lòng chờ đủ 12 người.]
[Trong thời gian chờ, không được rời khỏi hội trường.]
Ánh mắt Sở Trầm Ngôn khẽ liếc lên bảng thông báo, rồi lại dời về phía hai người còn lại. Ánh nhìn ấy bình tĩnh đến đáng sợ, như thể y đã sớm hiểu rõ luật chơi hơn bất kỳ ai trong căn phòng này.
Lâm Ngạn Thần siết chặt tay trong túi áo.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ cực kỳ không hợp hoàn cảnh hiện lên:
Nếu đây là ác mộng...
Thì có lẽ ông trời cũng chưa hoàn toàn tệ với mình.
---------------
Cánh cửa hội trường vừa khép lại, Lục Tư Ngạn đang dựa ghế bên kia bỗng bật cười.
“Ai chà...”
Anh ta nhìn Sở Trầm Ngôn từ đầu đến chân, ánh mắt đầy ý trêu.
“Đến cả cậu cũng bị lôi vào à?”
Sở Trầm Ngôn dừng bước, liếc sang anh ta.
Không ngạc nhiên.
Y nói:
“Nhìn vẻ mặt cậu...”
“Tôi đoán là không chỉ mình tôi xui.”