Rồi anh ta quay đầu, nụ cười nửa miệng hiện lên trong ánh sáng mờ:
“Thường trong các game kinh dị, nhiệm vụ đầu tiên thường là thứ quyết định sống chết. Tốt nhất cậu nên nhìn trước khi phán đoán.”
Lâm Ngạn Thần lầm bầm:
“Đang tính làm y vậy.”
Cả hai vừa bước đi, phía sau họ, cánh cửa phòng học mà người kia vừa bước ra khép lại.
Không có tiếng gió.
Không có lực tác động.
Nó tự động đóng lại.
-----------------
Hành lang dẫn đến hội trường dài đến mức bất thường, như bị kéo giãn. Hai bên tường treo những tấm bảng danh dự đã ố vàng, mặt kính nứt như mạng nhện, phản chiếu hình ảnh họ thành những mảnh méo mó. Mỗi bước chân vang lên như bị vọng lại từ nơi sâu hơn tầng hầm.
Lâm Ngạn Thần cứ có cảm giác có thứ gì đó đi sau.
Không phải người.
Cũng không phải tiếng gió.
Chỉ là... từng nhịp, từng nhịp... như ai đó đang bước theo ngay phía sau gáy.
Hắn nuốt khẽ, lẩm bẩm:
“Không biết bản nâng cấp này tính độ chân thực kiểu gì... mà chân thật quá đà vậy.”
Người đàn ông đi cạnh hắn, dáng đi phong lưu, tay vẫn đút túi như chẳng có gì đáng sợ. Nghe hắn nói thì khẽ liếc sang, môi nhếch nhẹ:
“Sợ à?”
Lâm Ngạn Thần đáp nhỏ:
“Tôi đang giữ lịch sự đó.”
“Chứ hết lịch sự là tôi chửi rồi.”
Người kia bật cười rất khẽ, âm thanh khô như gió lùa qua cửa sổ vỡ.
Cuối hành lang, hội trường hiện ra.
Cánh cửa đôi bằng gỗ nặng nề đen kịt, trên mặt khắc vô số vết cào. Một vài vết dài đến mức như ai đó dùng móng tay mà rạch, để lại đường rãnh sâu gần nửa phân.
Lâm Ngạn Thần nhìn thoáng qua.
“Cái này mà là mô phỏng thì tôi ăn luôn cái màn hình máy tính.”
Người kia không nói gì.
Anh ta đặt bàn tay lên cửa, đẩy nhẹ.
Cửa mở ra không một tiếng động.
Không hề phù hợp với cái vẻ nặng như quan tài của nó.
Bên trong là khoảng tối mênh mông.
Bên trong hội trường, từng hàng ghế dài đổ ngổn ngang như từng có người chen chút chạy, đạp nhau để thoát ra. Trên sân khấu, rèm đỏ rách loang lổ, ánh đèn trần treo lủng lẳng như sắp rơi.
Giữa sân khấu có một bảng thông báo bằng thép cũ.
Đèn mờ chiếu thẳng lên nó, như cố tình dẫn lối.
Lâm Ngạn Thần và người kia tiến lại gần.
Chữ trên bảng thông báo hiện lên như vết dao khắc:
[Vòng 1: Nhiệm vụ bắt buộc.]
[Địa điểm: Trường Trung học Phương Nam.]
[Số người chơi: 12.]
[Đã xác định: 2.]
[Yêu cầu mở nhiệm vụ: Chờ đủ số người chơi.]
Một dòng chữ nhỏ hơn nằm ngay dưới, rất khó đọc, phải cúi sát mới thấy.
[Không ai được rời khỏi hội trường trước khi hiệu lệnh bắt đầu.]