Lâm Ngạn Thần quay lại, cửa một phòng học từ từ mở ra, bóng tối đặc quánh chảy tràn ra ngoài như mực đen.
Và từ đó bước ra một người đàn ông.
Ánh đèn hành lang chập chờn soi lên gương mặt anh ta.
Đẹp trai đến mức nổi bật, phong lưu, dáng đi tùy ý, tay đút trong túi, khóe môi nhếch nhẹ như chẳng coi hoàn cảnh siêu thực này ra gì. Nhưng trong ánh mắt lại có thoáng chút cảnh giác nhanh đến sắc lạnh.
Anh ta liếc một lượt khung cảnh xung quanh.
Tường bong tróc, chữ đỏ hằn vết lau, gió lạnh không nguồn thổi từ một dãy cửa đóng kín.
Rồi anh ta bật cười nhỏ, kiểu cười nghe vừa bất cần vừa chán đời:
“Đúng là mấy người nhà tôi chơi hơi lớn thật.”
Lâm Ngạn Thần khẽ cau mày.
“Anh biết trò này?”
Người đàn ông liếc sang hắn, giọng đều đều:
“Biết.”
Giọng nói của anh ta nhẹ nhưng sắc:
“Game khıêυ khí©h thần kinh người. Nhà tôi góp vốn nghiên cứu. Nhà khác bỏ công nghệ mô phỏng não bộ. Cùng nhau làm trò này cho vui.”
Anh ta dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp bằng giọng mỉa mai:
“Nhưng phiên bản tôi biết... không chân thật đến mức hít vào còn thấy mùi ẩm mốc như thế này.”
Lâm Ngạn Thần suýt bật cười.
Anh ta chỉ ra vấn đề đúng trọng điểm thật.
“Anh thấy có gì sai?”
Người đàn ông không trả lời ngay.
Anh ta đưa tay quét qua cánh cửa vừa bước ra, lớp bụi bám vào đầu ngón tay anh ta đặc và thật đến phát ngán.
Ánh mắt anh ta tối lại.
“Mô phỏng không tạo được bụi dạng này.”
“Đây có thể là phiên bản nội bộ. Phiên bản... chưa từng được đưa ra thị trường.”
Lâm Ngạn Thần đứng im vài giây.
Hắn đã nghi ngờ, nhưng khi nghe người này nói ra, cảm giác lạnh sống lưng lan mạnh hơn.
Hắn nói nhỏ:
“Vậy tức là...”
"Đây không phải game kinh dị thông thường, chúng ta có khả năng bị kéo vào một thế giới nào đó khác với thế giới hiện tại..."
"Chúng ta đang ở thế giới trong game kinh dị sao?"
"Nhưng làm sao chúng ta vào đây được? Việc này là không có khả năng..."
Người kia chỉ khẽ cười nhạt không trả lời, nhưng ánh mắt lại tràn sát ý.
Đèn trên trần chập mạnh một cái rồi lụi đi.
Hành lang tối sầm, chỉ còn lại ánh sáng phiêu phiêu không biết đến từ đâu.
Trong bóng tối, tiếng bước chân chậm rãi vang lên giữa hai người.
Lâm Ngạn Thần nhìn vào phía sâu của hành lang, nơi một cái bóng thoáng qua, nhẹ như tờ giấy.
Hắn nói khẽ:
“Không biết còn có ai ngoài chúng ta không...”
Người kia hừ một tiếng như chẳng mấy bất ngờ:
“Chắc chắn còn những người khác ngoài chúng ta.”
Anh ta bước lên trước một chút, giọng bình thản đến khó chịu nhưng rõ ràng đang suy tính rất nhanh:
“Đi đến hội trường. Bảng nhiệm vụ có thể đang đặt ở đó.”