“Ting.”
Đúng 12 giờ đêm.
Âm thanh vang lên từ đồng hồ để bàn như ai cố tình canh giờ.
Hắn quay lại thì thấy game đã mở.
Nhưng giao diện... không phải giao diện quen thuộc.
Một màn hình đen, chỉ có dòng chữ run run như được gõ từ bên kia màn hình:
[Đang tiến hành xác định người chơi...]
Hắn chưa kịp lại gần thì đột nhiên toàn bộ đèn tắt phụp.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Hắn đưa tay mò điện thoại, nhưng trước khi chạm vào được, màn hình máy tính lúc này lại bất ngờ sáng lên, hiện lên dòng chữ đỏ:
[Chúc mừng bạn được chọn làm người chơi VIP của bản nâng cấp Ma Trận Sinh Mệnh. Chúc bạn... sống sót vui vẻ.]
[Nhớ kỹ... giữ mạng.]
Sau đó, sàn nhà dưới chân hắn đột nhiên như sụp xuống.
Gió lạnh phả lên, hun hút như từ đáy hố.
------------------
Khi kịp phản ứng, hắn đã đứng giữa một sân trường bỏ hoang.
Trời không rõ là đêm hay rạng sáng.
Sương mù bao phủ nặng đến mức Lâm Ngạn Thần có cảm giác chỉ cần đưa tay vẽ một đường cũng sẽ để lại dấu trên không khí.
Hắn đứng giữa sân trường rộng, gạch lát dưới chân nứt toác thành từng đường như vết khâu kéo dài vô tận. Ở xa, tòa nhà chính của trường học trông đen đặc, như khối đá đang quan sát hắn.
Một ngọn gió lạnh thổi ngang qua gáy.
Không giống gió tự nhiên.
Tiếng gió rít như đang nói gì đó vào tai hắn.
Hắn khẽ cười, rất nhẹ:
“Game nâng cấp kiểu gì mà nhập vai quá vậy...”
Giọng bình thản, nhưng bàn tay bất giác nắm chặt lấy túi quần... như phản xạ sinh tồn.
Sân trường im ắng đến mức hắn nghe được tiếng tim mình đập từng nhịp một. Xa xa là dãy hành lang, bảng tên lớp bị treo xiêu vẹo, đập vào tường mỗi khi gió lùa qua, tạo ra tiếng "cộp... cộp... cộp..." như có người gõ cửa.
Hắn đi thử vài bước chân.
Tiếng giày vang lên giữa không gian rỗng nghe lạ thường, như bị khuếch đại, dội trở lại nhiều hơn một tiếng.
Không gian này... quá thật.
Ngay cả hơi lạnh thấm từ gạch vỡ lên gan bàn chân cũng thật đến mức khó chịu.
Lâm Ngạn Thần liếc quanh.
Không có bảng nhiệm vụ.
Không có hướng dẫn.
Không có đồng hồ đếm thời gian như mọi bản chơi trước.
“Được rồi, VIP mà. VIP chắc phải tự lần mò ha...”
Hắn nói một mình, nửa bỡn cợt nửa lo.
Từ phía dãy lớp học, một cánh cửa bật mở cạch một tiếng.
Không mạnh.
Nhưng rất đúng lúc.
Lâm Ngạn Thần đứng yên.
Ánh đèn yếu ớt từ đâu đó bên trong phòng hắt ra một vệt sáng nhỏ, đủ để thấy chân bàn, ghế gãy và những thứ giống như sách vở rơi bừa bãi dưới sàn.