Lâm Ngạn Thần vừa tắt buổi livestream thì đồng hồ trên màn hình nhảy sang 22:47.
Ánh đèn trong phòng hắt xuống sàn gạch, kéo theo cái bóng dài và nhòe như đang run run trong tĩnh lặng.
Hắn duỗi vai, lấy bóp tiền rồi bước ra ngoài kiếm gì đó lót bụng.
Căn hộ hắn thuê nằm trong một chung cư cũ, hành lang lúc nào cũng phảng phất mùi ẩm mốc của nước rò rỉ. Dù gia đình hắn giàu có, hắn vẫn quen sống một mình. Cha mẹ ly hôn từ khi hắn còn nhỏ, mỗi tháng chỉ gửi tiền trợ cấp.
Hắn không trách họ.
Cuộc sống một mình đôi khi yên ắng đến đáng sợ, nhưng hắn đã quen.
Ra trường, hắn không đi làm theo chuyên ngành mà chọn livestream game. Mà thứ khiến hắn nổi tiếng nhất lại là game kinh dị của tập đoàn Sở thị: Ma Trận Sinh Mệnh.
Game này đã tồn tại ba năm, nhưng vẫn nằm top đầu bảng xếp hạng. Đồ họa chân thật đến mức nhiều streamer phải bỏ cuộc giữa chừng vì ám ảnh.
Lâm Ngạn Thần trở thành một streamer nổi tiếng một phần có thể nhờ vào tính cách của hắn. Hắn vừa gan vừa tỉnh, phản xạ nhanh, thỉnh thoảng thả vài câu đùa nhẹ đúng lúc, nhờ vậy thu hút một đám fan trung thành.
Người ta đồn game do Sở thị hợp tác cùng Lục thị tạo ra, công nghệ mô phỏng vô cùng sinh động, có một thời gian vì quá chân thật, u ám, nên bị nhiều người yêu cầu cấm phát sóng.
Nhưng game vẫn tiếp tục phát triển và được nhiều người săn đón. Càng có nhiều thị phi bao nhiêu thì game lại càng nổi bấy nhiêu.
Thế nên hắn càng chơi càng nghiện.
----------------------
Quán mì đầu hẻm.
Hắn ngồi vào quán mì khuất dưới chân chung cư. Đèn vàng cũ kỹ, ruồi vo ve, còn ngoài cửa gió rít nghe như ai khóc rất xa.
Trong lúc chờ, hắn nhìn ra công viên đối diện.
Dưới ánh đèn đường đang nháy lúc tắt lúc bật, có thứ gì đó... lướt ngang.
Nhanh.
Rất nhanh.
Như một cái bóng không kịp có hình.
Hắn nheo mắt. Không thấy gì nữa. Chỉ là công viên cũ, ghế đá phủ rêu và cây đổ bóng.
Có lẽ mèo hoang.
Ông chủ đặt tô mì trước mặt. Hắn mỉm cười cảm ơn. Lâm Ngạn Thần thuộc kiểu đẹp trai hoạt bát, ánh mắt sáng, nụ cười thoải mái, khi cười còn lộ ra chiếc răng khểnh nhỏ. Tóc nâu hơi xoăn khiến hắn càng trông đẹp trai, năng động.
Ăn xong, hắn đứng dậy về nhà. Đường phố khi gần 12 giờ chỉ còn vài người say lảo đảo và công nhân tăng ca.
Về đến phòng, hắn tắm qua loa rồi định nằm xuống xem điện thoại.
Nhưng đúng lúc đó, màn hình máy tính bật sáng.
Không chỉ sáng...
Nó tự mở game “Ma Trận Sinh Mệnh”.
Hàng chữ hiện ra ngay giữa màn hình:
[Đang nâng cấp bản game mới...]
Hắn nhíu mày, khẽ lẩm bẩm:
“Ủa? Mình tắt máy rồi mà.”
Hắn không hề bấm cập nhật, cũng không để chế độ tự update.
Nhưng nghĩ tới kỹ thuật của Sở thị, chuyện game tự chạy cập nhật cũng không lạ.
Hắn thở dài, mở cửa ban công hút thuốc trong lúc chờ.