Hóa ra vị Cửu muội này của nàng ta, là dòng dung nham nóng bỏng bị đè nén dưới lớp đá xám xịt.
Bề ngoài tuy chất phác ngốc nghếch, nhưng kỳ thực lại nhiệt huyết sôi trào, lại còn hiểu nàng ta đến như vậy.
Chỉ trong nháy mắt, ba phần yêu thích dung mạo của nàng đã tăng lên thành bảy phần, ánh mắt nhìn nàng cũng tràn đầy sự mong đợi chưa từng có.
Tiết Văn không dừng lại, hít sâu một hơi, nói ra những lời mà mình đã sớm muốn nói từ lâu: "Theo muội thấy, tình nghĩa của tỷ phu dành cho tỷ tỷ, trăm năm sau có thể ghi vào sử sách, lưu danh muôn đời, để cho hậu thế ca tụng tỷ phu chỉ yêu thương một mình tỷ tỷ."
Tiết Văn nói, trong lời nói không khỏi mang theo chút nghẹn ngào mà chỉ có bản thân nàng mới có thể cảm nhận được.
Nàng như lại nhìn thấy ngày đại hôn năm đó, ánh mắt nàng từ cánh cổng đang mở rộng của phủ Tào Quốc Công nhìn lên bầu trời cao vời vợi, từ ngày hôm đó trở đi, sẽ không còn ai biết đến cái tên Tiết Văn của nàng nữa rồi.
Người còn sống, chỉ là kế thất không bằng tỷ tỷ, chỉ là kế mẫu của những đứa trẻ.
Nàng như lại nhìn thấy người nữ tử bị mọi người điều khiển, làm con rối cả đời kia.
Vàng bạc châu báu sau này nàng đều không thiếu, chỉ thiếu sự tôn trọng.
Cuối cùng, nàng thà chết một cách sạch sẽ, còn hơn là dính líu đến tình yêu của bọn họ dù chỉ là một chút.
Cho đến cuối cùng, nàng không còn mong muốn gì nữa, cái chết mang đi tất cả oán hận và ấm ức, đến cuối cùng nàng mới hiểu ra, sẽ không có ai hiểu được sự ấm ức và hy sinh của nàng.
Cuộc đời của nàng là những chuỗi ngày vất vả, long đong, cùng với những thất vọng và tiếc nuối triền miên.
Lùi một bước chỉ có thể tiếp tục lùi bước, dù sao nàng cũng là người có thể chịu ấm ức rồi sau đó mới được an ủi.
Người khác đều không đáng tin, ngay cả mẫu thân cũng không đáng tin.
Mà bây giờ, nàng của ba mươi tuổi, đến để cứu Tiết Văn mười lăm tuổi năm đó, người không thể hiểu được nỗi khổ tâm trong đó, không thể từ chối sự áp bức của cường quyền.
Tiết Nguyễn Nguyễn vui mừng khôn xiết, l*иg ngực phập phồng dữ dội vì khung cảnh mà Tiết Văn miêu tả, nàng ta phải dùng khăn tay mới có thể che giấu được niềm vui sướиɠ của mình.
Tiết Văn đã hiểu ra, trong lòng nhẹ nhõm.
Trang Chu mộng hồ điệp, hồ điệp mộng Trang Chu, ngay cả thánh nhân còn không phân biệt được, huống chi là người phàm như nàng.
Nàng chỉ muốn... không uổng phí một đời này nữa.
Tiết Văn ngẩng đầu lên, lông mi khẽ run, lúm đồng tiền trên má càng thêm rõ nét.
Vừa giống như nụ hoa non nớt dũng cảm, sẵn sàng đón gió mưa; lại vừa giống như cây tùng bách đã thành rừng, bén rễ sâu trong lòng đất, vững vàng kiên cố.