Đêm khuya thanh vắng, Tần Chiêu Minh nằm trên tấm chăn bông vải thô, chẳng hề có chút buồn ngủ nào.
Mọi thứ ở nơi này quá đỗi bình thường, bình thường đến mức khiến hắn cảm thấy không sao thích ứng nổi.
Chẳng bao lâu sau, cánh cửa "cót két" mở ra từ bên ngoài. Hắn nhắm nghiền mắt, thầm chờ đợi... Dù là lưỡi dao sắc lạnh hay mỹ nhân thoát y, hắn đều đã từng trải qua cả rồi, chẳng có gì là lạ lẫm.
Thế nhưng, bên ngoài chỉ vang lên những tiếng sột soạt khẽ khàng. Tần Chiêu Minh không kìm được tò mò mở mắt ra, đập vào mắt là những chiếc bánh bao trắng ngần, tròn vo nằm trên xửng hấp. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, giữa đêm đông lạnh giá mà vẫn chưa hề nguội đi chút nào.
Tiết Văn vốn còn đang phân vân không biết có nên đánh thức hắn dậy ăn đêm hay không, nay thấy hắn đã tỉnh thì vô cùng hớn hở. Nàng cầm cái đĩa trên bàn nhét thẳng vào tay Tần Chiêu Minh: “Bánh vừa mới gói xong đấy, huynh tỉnh dậy đúng lúc thật.”
“Phải rồi, ăn xong huynh cứ để đĩa ở đó, mai ta sẽ mang đi.”
Nàng phát hiện sổ sách ở đây có vấn đề, rất nhiều bát đĩa chén tách cứ thế không cánh mà bay. Giờ nàng đã tiếp quản nơi này, sống phải thấy cái đĩa, chết cũng phải thấy mảnh sành, ai cũng không được ngoại lệ.
Nhớ lại tính tình Tần Chiêu Minh vốn đa nghi lại nhiều toan tính, nàng chẳng nói thêm lời nào, đặt bánh bao xuống rồi rời đi ngay, còn chu đáo khép cửa lại giúp hắn.
Tần Chiêu Minh ngoái nhìn ra ngoài, bầu trời đen kịt một màu, bóng tối đặc quánh.
Hắn xác nhận lại lần nữa, đúng là đang giữa đêm khuya khoắt.
Vậy mà vị ân nhân Tiết Văn cứu mạng ra tay tương trợ chẳng cần lý do này nửa đêm nửa hôm không ngủ, lại đi làm bánh bao cho hắn ăn.
Cánh cửa bên ngoài đã đóng chặt, chút âm thanh khe khẽ lọt vào tai hắn rồi tắt hẳn, thế giới lại chìm vào tĩnh lặng.
Tần Chiêu Minh cau mày, nhìn ánh đèn hắt ra từ căn phòng đối diện.
Suốt một đêm không tắt.
-Ngày thứ hai, Tiết Văn mang đến một bát mì nước. Nàng phát hiện Tần Chiêu Minh ăn được cay nên đã cho thêm dầu ớt đặc sản Tần Lĩnh, mùi thơm nức mũi.
Ngày thứ ba, Tiết Văn bưng tới một bát hoành thánh, lớp vỏ mỏng tang như cánh ve bọc lấy nhân thịt, điểm xuyết thêm nước dùng thanh ngọt, dầu mè và chút hành hoa xanh mướt.
Ngày thứ tư, là món bánh nướng giòn rụm đến mức rơi vụn, bên trong kẹp những lát thịt ướp dày dặn, khiến Tần Chiêu Minh dù có khắc cốt ghi tâm lễ nghi phép tắc cũng chẳng thể nào ăn uống một cách tao nhã cho nổi.
Ngày thứ năm: ...
Ngày thứ sáu: ...
Hắn nhận ra thân thể mình không chỉ hồi phục, mà vì không luyện công nên còn tăng thêm vài lạng thịt.
Sau đó, Tần Chiêu Minh lại phát hiện, hắn ngày ngày ăn đêm nên béo lên, còn Tiết Văn vẫn gầy guộc như cũ.
Về sau hắn mới biết, Tiết Văn bản thân không ăn, chỉ mang cho hắn ăn. Và sau khi thăm hắn xong, đèn phòng nàng lại sáng choang suốt cả đêm.
Ngày thứ bảy là món cháo địa hoàng được ninh nhừ đến mức tan ngay trong miệng, ăn kèm với rau củ muối. Dưa muối hơi mặn khiến Tần Chiêu Minh khát nước, đành phải đứng dậy ra ngoài tìm nước uống.
Vừa ra đến nơi, hắn thấy Tiết Văn đang tất bật trong bếp. Thấy hắn đi tới, nàng có chút lúng túng, theo bản năng nhìn xuống chân hắn: “Huynh...”
“Ta khát.”
Tiết Văn rót cho hắn một chén trà vẫn luôn được ủ ấm trên bếp. Tần Chiêu Minh đã quen với những thứ Tiết Văn đưa, chẳng chút do dự uống một hơi.
Và rồi.
Đắng.
Vị đắng xộc thẳng lên tận đỉnh đầu.
Hóa ra là nàng đợi đến giờ phút này để mưu sát hắn đây mà.
Tiết Văn chớp chớp mắt. Ngoại trừ đêm đầu tiên náo nhiệt ra, mấy ngày sau đó Tần Chiêu Minh đều không lộ diện, mọi người cũng đã quen với sự vắng mặt của hắn.
Bao gồm cả chính Tiết Văn.
Chỉ là mỗi đêm không ngủ được, nàng lại nhớ ra làm cho hắn bữa ăn khuya. Tiện thể gϊếŧ thời gian luôn.
“Huynh sao thế?”
“Không sao.”
“Còn khát không?” Tiết Văn làm bộ định rót thêm trà.
“Không không không, hết khát rồi.” Tần Chiêu Minh thầm nghĩ, hắn còn dám khát nữa sao?
Tiết Văn muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết phải mở lời ra sao. Người trước mắt đúng là người nàng từng quen biết, nhưng lại chưa phải là người của thời điểm đó. Nàng đành gật đầu im lặng, rồi tiếp tục cắm cúi làm việc của mình.
Tần Chiêu Minh bị bỏ sang một bên nhưng chẳng hề cảm thấy bị lạnh nhạt chút nào. Hắn phải thừa nhận rằng chén trà đắng nghét kia thực sự có tác dụng, uống xong một cái là tỉnh cả người.
Vốn dĩ ánh nến ban đêm luôn mờ ảo, hắn rũ mắt nhìn Tiết Văn, lúc này mới phát hiện ra nàng rất đẹp, toát lên một khí chất độc nhất vô nhị.
Thêm một phần thì quá diễm lệ, bớt một phần lại quá nhạt nhòa. Hồi tưởng lại những món trang sức mà trước đây hắn từng coi nàng như cái giá treo đồ, hay chê bai là đồ của kẻ nghèo hèn xấu xí, giờ nghĩ lại, nếu cài lên đầu nàng chắc hẳn sẽ vừa khéo.
Chỉ tiếc là, trên chiếc cổ trắng ngần như tuyết kia lại in hằn dấu tay của hắn. Theo thời gian, vết tích ấy đã chuyển từ màu đỏ thẫm sang những vết bầm tím khó coi.
Trong mắt người ngoài, đó có thể là vẻ đẹp mong manh dễ vỡ tựa băng tuyết, nhưng lọt vào đáy mắt Tần Chiêu Minh, dù có tô vẽ thế nào hắn cũng chẳng thấy đẹp đẽ gì, ngược lại chỉ khiến hắn dấy lên lòng áy náy khôn nguôi.
Nếu sớm biết thế này, hắn đã... nhẹ tay hơn một chút rồi.
“Nàng không ngủ sao?”
Tiết Văn không ngờ hắn vẫn chưa đi, nàng khựng lại một chút rồi đáp: “Ta không thích ngủ vào ban đêm.”