Chương 37: Thiếu niên

Vị hoàng đế vừa mới kế vị, Vĩnh Sưởng Đế là một tên điên hỉ nộ vô thường, thân lại mang tật nguyền.

Mọi âm mưu quỷ kế, thể diện hay phép tắc, trong mắt hắn đều chẳng là gì cả.

Ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ trong Phật đường trông hệt như đôi chân đã bủn rủn của những vị Cáo mệnh phu nhân vốn kiêu căng ngạo mạn. Đây là suy nghĩ chung của tất cả những ai đang bị giam giữ nơi đây.

Đây đã là ngày thứ ba các vị phu nhân bị giam vào cung.

Thang Quý phi của tiên hoàng vốn sùng bái Phật pháp, nên Phật đường mà bà để lại, chỉ riêng chính điện thôi cũng đã đủ sức chứa hai mươi vị Cáo mệnh phu nhân bọn họ.

Thế nhưng, một nơi dẫu có tốt đẹp đến đâu, một khi đã bị những thị vệ mặt lạnh như tiền canh giữ nghiêm ngặt, đến một bước cũng không thể ra ngoài, ngày ngày phải ngửi cái mùi máu tanh đến buồn nôn, thì cũng chẳng khác nào một cái l*иg giam khoác lên mình lớp vỏ hoa lệ.

Không một ai có thể đoán được vị tân đế trẻ tuổi này, sau khi ra tay tàn sát khắp nơi, sẽ đối xử với bọn họ như thế nào.

Tình hình bên ngoài ra sao, cũng không hề có một chút tin tức nào lọt vào.

Lưỡi đao đồ tể như đang lơ lửng trên cổ, lúc nào cũng chực chờ chém xuống, thế nhưng ngoài nỗi hoảng loạn và sợ hãi vô tận, bọn họ chẳng thể làm được gì.

Ngày đầu tiên, họ vẫn còn có thể gắng gượng giữ gìn phong thái của bậc thế gia quyền quý.

Ngày thứ hai, họ bắt đầu hoảng loạn, không biết bên ngoài thế nào, và rồi số phận của mình sẽ ra sao.

Đến ngày thứ ba, họ đã chẳng còn giữ nổi vẻ đoan trang, bắt đầu la lối om sòm, chẳng khác nào những kẻ hạ tiện mà họ vẫn thường khinh miệt.

Và Tiết Văn, cũng chính là vào lúc này, đã gặp được người ấy. Vừa mở mắt ra, nàng đã bị một gương mặt đẹp đến yêu nghiệt chiếm trọn tầm nhìn.

"Sao nàng lại không sợ?"

"Sợ cái gì?"

"Sợ hoàng đế sẽ lấy mạng nàng sao? Bọn họ... ai cũng sợ lắm đó."

Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng chỉ về phía những vị phu nhân đang không ngừng chất vấn đám thị vệ. Hắn cười nhàn nhạt, khóe mắt hơi cong lên, nhưng ý cười lại chẳng hề chạm đến đáy mắt. Gương mặt tinh xảo ấy, đẹp một cách lạ thường.

"Bọn họ sợ, sợ hoàng đế sẽ đem họ ra làm "cao lộc thai". Bọn họ dùng chính suy nghĩ của mình, tự lăng trì bản thân đến cả vạn lần rồi. Vì vậy, bọn họ sợ."

"Nhưng chỉ có nàng là không sợ."

Tiết Văn cũng sợ, nhưng nỗi sợ ở đây rõ ràng không thể nào so được với sự kinh hãi khi hắn đột nhiên xuất hiện dọa nàng ban nãy.

Hơn nữa... hắn trông đẹp như vậy, trong lúc những nội thị khác đều tránh né không kịp, hắn lại còn đến quan tâm nàng.

Dù cho sự tò mò này giống như một đứa trẻ không biết thiện ác, ngắt đi đôi cánh của con bướm rồi lại ngây thơ hỏi tại sao bướm không bay được nữa, nhưng đối với Tiết Văn mà nói, đó cũng là một sự quan tâm vô cùng quý giá.

Từ khi gả vào Tào Quốc công phủ, nàng đã chịu đủ mọi sự lạnh nhạt, thật hiếm có ai lại quan tâm đến mình.

"Ta cũng sợ, nhưng vẫn ổn."

Chẳng phải chỉ là mùi máu tanh thôi sao? Ngửi riết rồi cũng sẽ quen.

Chẳng phải chỉ là bị nhốt trong Phật đường không được ra ngoài sao? Nàng sớm đã quen rồi.

"Nàng nghe xem, có phải rất hay không?"

Hắn đưa ngón tay chỉ về phía ồn ào náo nhiệt đằng kia. Ngũ quan tinh xảo của hắn được bao phủ bởi ánh nắng rực rỡ, đáy mắt như có sóng xuân gợn nhẹ. Một vệt nắng xuyên qua khung cửa sổ ngũ lăng bách phúc, rọi lên một điểm sáng.

Điểm sáng ấy rơi ngay dưới mắt hắn, lấp lánh trước mặt Tiết Văn. Theo nụ cười nơi khóe môi hắn, nó trông như một giọt lệ chực chờ rơi xuống.

"Tiếng khóc, tiếng chửi rủa, thật hay làm sao."

"Đưa tay ra đây, ta có thứ này hay cho nàng."

Lòng bàn tay nàng vô tình bị những ngón tay có vết chai mỏng chạm vào, tựa như bị một chiếc lông vũ khẽ lướt qua, vừa chạm đã rời. Chỉ còn lại trong lòng bàn tay một chiếc túi thơm được thêu có phần thô kệch, đang tỏa ra một mùi hương nồng nàn.

Là mùi hoa quế.

Hắn đưa ngón trỏ đặt lên môi, ra hiệu cho Tiết Văn đừng lên tiếng.

Tiết Văn không dám chớp mắt, nhưng chỉ vừa dời đi ánh nhìn, người nọ đã biến mất không còn tăm hơi, chỉ để lại một câu: "Ta tên A Chiêu."

Chiếc túi thơm thêu thùa thô kệch trong lòng bàn tay, nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra đó là hoa văn hoa quế. Nàng khẽ mím môi, lúm đồng điếu bên miệng hiện rõ, rồi cẩn thận cất túi thơm đi.

Nàng đã gặp được một người chỉ đường lương thiện.

Một thiếu niên... mang hương hoa quế.