Tiết Văn xưa nay vốn là người không mấy gan dạ, tính tình lại ôn hòa, thế nhưng điều nàng lo sợ nhất chính là có chuyện gì đó liên lụy đến Thẩm Thái đại nương.
Chẳng lẽ nào, người ta đã sống yên ổn mười mấy năm trời, tương lai vốn dĩ cũng sẽ là mấy mươi năm tháng ngày tốt đẹp, chỉ vì sự xuất hiện của một kẻ dị biệt như mình mà lại bị kéo vào vòng xoáy rắc rối này hay sao?
Nàng nhất định phải suy nghĩ cho bà lão trông có vẻ hung dữ nhưng thực chất lại có tấm lòng mềm yếu nhất này.
Lúc nghỉ ngơi, vị lão gia ra tay hào phóng kia nghỉ một mình trong phòng, nhưng đến bữa tối, ông ta ít nhất cũng đã cho phép đám thuộc hạ ăn mặc sang trọng không kém cùng ngồi chung bàn.
Cũng chính lúc này, qua khe hở trên song cửa, nàng mới trông thấy “kẻ xấu” mà mình đã suy diễn lung tung cả ngày trời đang miệng ngậm một cọng cỏ, thong thả đi về phía nhà ăn.
Cảm giác kỳ quặc đó càng lúc càng lớn.
Nàng từng gặp qua hàng huân tước quyền quý, cằm hất lên trời, chẳng thèm nhìn ai, coi trời bằng vung, nhưng vẫn phải tỏ ra vẻ ngoài khoan dung độ lượng. Nàng cũng từng thấy những phú thương khom lưng uốn gối, nhưng thực chất lại là người nói một là một, nhìn một bước đã tính mười bước.
Rõ ràng, phong thái của người này chẳng hề giống với bất kỳ ai trong số họ.
Một đoàn người như vậy, lại mặc trên người loại vải thời thượng nhất kinh thành nhưng trông chẳng hề vừa vặn. Quá đỗi kỳ lạ.
Phải điều tra mới được.
Trong quán không thiếu trà, bình hoa lan đựng trà Bích Loa Xuân, bình cao đựng trà Phổ Nhĩ, chén lưu ly đựng trà hoa quế. Tiết Văn nghe thấy yêu cầu từ phía bên kia vọng lại: “Cứ loại đắt tiền nhất mà mang lên.”
Loại nào đắt thì chọn loại đó.
Rõ ràng là không thiếu tiền.
-
Thẩm Thái đại nương không muốn gây chuyện ở đây, bà cho rằng thượng sách là đợi sau khi họ rời đi rồi hãy cho người báo lên phủ nha, bắt gọn một mẻ.
Nhưng Tiết Văn lại cảm thấy cách này không ổn.
Bắt trộm phải bắt được tang vật, hơn nữa còn phải có bằng chứng xác thực, nếu không vừa lãng phí mối quan hệ với người trong phủ nha, lại vừa đắc tội với người ta, càng thêm bất lợi.
Thẩm Thái đại nương nghe xong cũng không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức đồng ý với ý kiến của Tiết Văn. Sau đó, bà rửa tay rồi tiện thể lau luôn vào chiếc tạp dề trắng tinh, đoạn đuổi Tiết Văn đang phụ giúp mình ra ngoài, nói một hơi thật nhanh: “Có ý rồi thì đi làm đi, đừng có lề mề ở đây nữa.”
“Không làm sao biết được hay không.”
Câu nói này cũng giống hệt như ngày trước, khi Tiết Văn muốn bắt tay vào làm một cửa tiệm mới. Bà đã khuyên nàng đừng làm bừa, nhưng khi nàng đã có ý tưởng rõ ràng thì lại chủ động giúp đỡ.
Tinh Châu thuộc khu vực phòng thủ của kinh thành, vì vậy ngay cả kiến trúc và món ăn cũng không khác kinh thành là mấy.
Bầu trời nhá nhem như tờ giấy trắng ban ngày bị vấy mực, chỉ còn lại vầng trăng khuyết sáng tỏ.
Hai mươi cái đầu cừu được lóc lấy phần thịt má, sau đó thái thành sợi nhỏ, dùng mỡ chài bọc lại rồi nhúng bột, chiên đến khi vàng ruộm, cuối cùng cắt thành hình dạng như những que thẻ. Món ăn này chính là món thịt cừu xiên que từng một thời nổi danh khắp kinh thành.
“Đại ca, rượu này ngon thật đấy, chuyến này của chúng ta đúng là đáng giá!”
“Chẳng phải đã nói là chúng ta thời tới cản không kịp rồi sao.”
Ba người họ uống rượu với cái khí thế đặc trưng trên bàn nhậu, một cảnh tượng mà trong mắt người ngoài thì trông thật lố bịch, nhưng trong mắt họ lại vô cùng oai phong lẫm liệt.
Tiết Văn giấu một con dao găm trong lòng bàn tay, bước chân nàng nhẹ đến mức gần như không một tiếng động. Nàng thầm niệm “phi lễ vật động”, nhưng ngay khoảnh khắc tấm vải phủ trên một chiếc rương được lật lên, chút áy náy cuối cùng trong lòng nàng cũng tan biến không còn dấu vết.
Đúng là bạc thật!
Nàng run rẩy mở chiếc rương gỗ tiếp theo được xếp bên dưới, cũng không sai!
Ánh sáng trắng lóa lên, thứ ánh sáng phản chiếu từ những thỏi bạc rọi lên khuôn mặt nàng, để lộ vẻ kinh hoàng đang hiện rõ.
Chuyện này hoàn toàn khác với những mưu quyền kế lược mà người ta vẫn thường hay nói suông. Nàng từng thấy cảnh binh lính bao vây phủ đệ trong chớp mắt, từng thấy nét mực định đoạt cả một vận mệnh, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ xấu lại ở ngay trước mắt mình.
Đây không phải là loại âm mưu dương mưu được che đậy dưới lớp vỏ nho nhã, phong độ.
Mà là sự tàn sát đẫm máu, bất chấp cả pháp lý lẫn thể diện.
Con dao găm va vào thành rương gỗ tạo nên một tiếng động nhỏ. Nàng vội vàng ló đầu ra nhìn về phía những kẻ say khướt kia. Một tiếng động không đáng kể lúc này cũng đã trở thành chuyện tày trời.
Tiết Văn cảm thấy, tim mình như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Cộp.
Cộp.
Nàng nghiêng đầu, cẩn thận nhìn sang, nàng không hề nghe nhầm.
Trong lúc hoảng loạn, một tiếng động nhỏ cũng có thể trở nên vang dội như sấm bên tai, và âm thanh đó lại phát ra từ chính chiếc rương kia.
Hai rương đều là tiền bạc.
Vậy còn chiếc rương còn lại thì sao?
Đã lao thì phải theo lao. Một khi đã xác nhận được sự thật, nàng phải điều tra cho ra nhẽ để còn có cái mà trình báo. Hơn nữa... rất có thể, bên trong là một vật sống.
Nàng chưa bao giờ táo tợn đến thế.
Nàng trực tiếp lật tấm vải ra, rồi nạy tung tấm ván gỗ.
Ánh trăng trong vắt rọi xuống, qua đôi đồng tử nhòe đi vì nước mắt, nàng nhìn thấy bóng người bên trong.
Là một người.
Một người đang nhìn thẳng vào nàng.
Đôi mắt tuyệt đẹp ấy lờ đờ trong ánh trăng yếu ớt và ngọn nến leo lét, khép hờ như đang mơ màng.
Giọt lệ của Tiết Văn lăn dài, rơi xuống mu bàn tay đang bị trói của người nọ, uốn lượn như một vệt máu, không giấu được niềm vui mừng khôn xiết.
“Là huynh!”