Việc Tiết Văn tìm đến Tiết Hầu ngay từ đầu là một mắt xích trong kế hoạch.
Đó là hành động nàng đã không chút do dự thực hiện sau khi xác nhận mình đã sống lại một lần nữa.
Sau khi tỷ tỷ qua đời, muội muội làm kế thất, đây là việc tối đa hóa lợi ích trong sự truyền thừa của gia tộc.
Giống như sự tồn tại của "dắng [*]" trong thời kỳ Xuân Thu.
[*] Là một chế độ hôn nhân thời Tiên Tần, chỉ những người con gái thuộc dòng dõi quý tộc đi theo chị hoặc cháu gái của mình khi họ xuất giá làm vợ vua chư hầu. Họ có thân phận thấp hơn chính thất nhưng cao hơn thê thϊếp thông thường, có thể trở thành chính thất nếu chính thất qua đời.
—— Đường sá xa xôi, sinh nở khó khăn, nếu không phải người nhà mình, làm sao đảm bảo những lợi ích vốn có, những liên minh cần có, những người thừa kế đáng lẽ phải có sẽ không bị người khác chiếm đoạt?
Vì vậy, mới có "dắng" đi theo khi xuất giá, có thể lên làm Vương hậu sau khi Vương hậu qua đời.
Vì vậy, mới có chuyện kế thất nuôi nấng cháu trai sau khi tỷ tỷ qua đời, lợi lộc không để lọt ra ngoài, huống hồ tỷ muội ruột thịt nào lại đi hà khắc với con trẻ.
Trước đây Tiết Văn đã mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng trong sự mông lung đã bị lý do này thuyết phục.
Gia tộc nuôi nấng ngươi trong gấm vóc lụa là, cha mẹ yêu thương ngươi, vì vậy ngươi nên bảo vệ lợi ích gia tộc, báo đáp gia tộc, cống hiến cho gia tộc.
Mãi đến khi trưởng thành, nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn mới hiểu ra rốt cuộc là sai ở đâu.
Gia tộc dạy dỗ nàng, là vì nàng đã sống sót, biết rằng sau khi nàng lớn lên sẽ đổi lấy lợi ích cho gia tộc, chứ không phải là tình yêu thương mà mẹ nàng vẫn luôn nói.
Nàng được sinh ra, nên việc nuôi dưỡng nàng là lẽ đương nhiên, cũng giống như việc nuôi dưỡng mấy người huynh trưởng vô dụng nhưng mắt cao hơn đầu của nàng vậy.
Nguồn gốc nỗi đau khổ từ nhỏ của nàng đến từ việc biết là sai, nhưng lại không biết sai ở đâu, và cũng không biết phải làm thế nào mới đúng.
Nhưng bây giờ Tiết Văn đã biết phải làm gì, muốn sống như thế nào, và có nhiều thời gian hơn để thực hiện.
Hành động này đến muộn hơn một chút so với kế hoạch của nàng, nhưng có thể thực hiện được đã là rất giỏi rồi.
Bởi vì nàng đã vượt qua trùng trùng điệp điệp những lời nói dối để cuối cùng giải cứu chính mình.
"Phụ thân vẫn chưa đến, là ông đã không thông báo cho ông ấy, đúng không?"
"Ông cho rằng ta là một đứa trẻ, nên mọi chuyện đều không quan trọng, nên căn bản không cần được để tâm, đúng không?"
Tiết Văn vốn rất yên tĩnh, đột nhiên vén rèm lên, bất ngờ chất vấn Tiết Bá đang đứng chờ.
Nàng đã nghĩ quá đơn giản. Người không nổi giận, sẽ không được chú ý đến.
Giống như vị Vĩnh Sưởng Đế ở kiếp trước của nàng, trước khi thanh trừng, hắn đã nói đến vô số lần trong triều đình, nhưng tuổi hắn còn trẻ, thân lại có tật, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ chọn cách chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Không ngờ hắn lại mượn cớ này để thanh trừng triệt để phe cánh Nam Vương, đám huân quý phe cũ, sắp xếp kín kẽ những vị trí trống cho những người ủng hộ mình.
Nghe nói lúc đó máu tươi ở Ngọ Môn rửa mãi không sạch, cả kinh thành gió thổi cỏ lay.
Lúc đó bọn họ mới biết sợ.
Nàng đã không còn là nàng của ngày hôm qua, không thể bị qua loa và xem thường được nữa.
"Tiết Bá, năm ông mười ba tuổi đã đẩy đệ đệ nhà thúc phụ ông xuống sông, lấy cớ là trẻ con ham chơi."
"Còn những chuyện khác, ông có cần ta nói rõ ràng rành mạch từng chuyện một nữa không?"
Lúc này mặt trời vẫn còn gay gắt, chiếu lên người Tiết Văn mặc bộ đồ gấm dệt kim màu ngân chu, rực rỡ như một đóa mẫu đơn. Nàng thần sắc lãnh đạm, nhưng những lời nói ra lại khiến Tiết Bá trong tiết trời này toát một thân mồ hôi lạnh.
Cửu cô nương, trước đây có khí thế thế này sao?
Huống hồ, chuyện này ngay cả Tiết Hầu cũng không biết, Cửu cô nương còn chưa tới tuổi cập kê thì làm sao mà biết được?
"Bây giờ, ông có thể đi thông báo cho phụ thân ta được chưa?"
Tiết Văn không thích nói dối, thường hay cảm thấy áy náy.
Kiếp trước nàng làm kế thất, là chuyện mà tất cả mọi người đều vui mừng thấy nó thành, chỉ có nàng cảm thấy xen vào tình cảm của tỷ tỷ và tỷ phu là không thỏa đáng.
Nhưng người mà nàng gặp trong cung ở kiếp trước đã dạy nàng rằng, nói thật không nói toàn bộ, thì không tính là nói dối.
Mà bây giờ nàng dùng tội chứng sau này bị công bố thiên hạ để uy hϊếp Tiết Bá, không cần phải cảm thấy áy náy, chuyện là do chính ông ta làm, nàng chẳng qua chỉ nói ra sớm hơn một bước mà thôi.
Mà muốn khiến người khác kiêng dè, nàng phải có bản lĩnh thật sự.
Bây giờ Tiết Văn vô cùng may mắn vì mình đã chọn một vị trí tốt, ánh nắng chói chang, ông ta không nhìn rõ được vẻ non nớt trên mặt nàng, càng thêm "ném chuột sợ vỡ bình".
-
"Văn Nhi, vội vã trở về, cũng không đến gặp mẹ con."
"Thư phòng là nơi cho tiểu nha đầu như con đùa nghịch sao?"