Tiết Văn không ngạc nhiên khi Tiết phu nhân vừa ý Tiết Lan Điều hơn, nhưng nàng không ngờ Tiết Lan Điều lại nhiệt tình đến vậy, còn chủ động nhắc đến chuyện này với nàng.
"Trước đây không phải Bát tỷ đang qua lại với tam công tử của nhị phòng Hàn Quốc công và trưởng công tử nhà Cát Bá công sao...” Nàng nhớ kiếp trước Tiết Lan Điều cũng gả cho công tử nhà Hàn Quốc công.
"Trai chưa vợ, gái chưa chồng, chỉ gặp nhau vài lần ở yến tiệc, nhờ trưởng bối tặng qua vài món đồ, chứ có phải đã trao tín vật định tình để ước hẹn hôn nhân đâu.”
"Huống chi, công tử nhà Hàn Quốc Công vốn dĩ đã không có duyên với tước vị, người có chút tiếng nói chỉ là bà mẹ có phần thiên vị y mà thôi."
"Một kẻ ra vẻ phẩm hạnh trong sạch cao thượng, thực tế trong nhà có hai thông phòng kề cận hầu hạ; lại vì không muốn mang tiếng háo sắc, mà đem con gái nhà lành, đặt tên thành Dậu Kê và Tuất Cẩu; càng vì danh tiếng thanh sạch, cắt đứt ý định làm thϊếp của hai thông phòng."
"Chẳng qua chỉ là một tên ngụy quân tử cao tay mà thôi."
"Còn tên nhà Cát Bá Công kia, bản thân là một kẻ chẳng ra gì, lại còn muốn cưới vợ hiền lương thục đức để mà bòn rút đến tận xương tủy, tham luyến nữ sắc, con cái đã có mấy đứa, lại còn tự cho mình cao quý không cho nhận tổ quy tông, không chịu cho danh phận cũng không chịu cho chút tiền bạc."
"Thứ đáng ghê tởm."
Nếu không có Thẩm Kim Xuyên, nàng ta chọn con cháu nhà Hàn Quốc Công cũng coi như môn đăng hộ đối, hợp tình hợp lý.
Nhưng đã có Thẩm Kim Xuyên, nàng ta đương nhiên muốn thứ tốt nhất.
"Nhưng Bát tỷ..." Tiết Văn muốn nói lại thôi, rặn ra mấy chữ từ kẽ răng.
"Cửu muội, giá trị của chúng ta ở trong nhà không bằng mấy huynh đệ, cho nên mới bị xem nhẹ."
"Muội và ta đều rõ, dù là ngoại thất, hay thϊếp thất, hay kế thất, hay nguyên phối, đều chẳng qua chỉ vì chút mong muốn có những ngày tháng tốt đẹp mà thôi. Ta muốn làm gì, ta hiểu rõ, ở đâu cũng là tranh đấu, vậy thì ta cũng sẽ tranh đấu ở nơi cao nhất."
Tiết Văn nghịch chiếc khăn tay, vê nó xoay tít trên đầu ngón tay.
Quả thật, xét cho cùng, những gì nàng và Bát tỷ muốn không giống nhau, những gì ghét cũng không giống nhau.
Bát tỷ có thể nói ra những bí mật thâm cung mà người ngoài không biết này, tự nhiên có thủ đoạn của mình.
Mà Bát tỷ nói ra những lời này trong thư phòng của phụ thân, chính là một thủ đoạn để phụ thân biết được. Nàng ta đường đường chính chính dùng dương mưu, nói ra điều mình muốn, không có gì không tốt.
Huống chi, trước kia Bát tỷ quả thực đã gả vào phủ Hàn Quốc Công, nhưng sau đó bị Vĩnh Sưởng Đế thanh trừng tịch biên gia sản, Hàn Quốc Công bị ban chết, nàng chỉ kịp tìm được con của Bát tỷ, nhưng Bát tỷ thì không rõ tung tích.
Nếu theo kết cục như vậy, gả cho tỷ phu, sẽ không bị ngoại sự liên lụy, đó quả thực là một mối hôn sự tốt.
Dù sao trước đây, nàng cũng từng xem mối hôn sự này là sự cứu rỗi.
"Nếu Bát tỷ đã có tính toán, vậy muội muội xin chúc Bát tỷ mã đáo thành công, một đường thuận buồm xuôi gió."
"Chỉ là, phủ Tào Quốc Công cần..." Tiết Văn vừa mở miệng đã bị một ngón tay thon dài chặn môi lại, hương hoa thoang thoảng dễ chịu.
"Ta biết muội lòng dạ lương thiện, muốn đem những chuyện mình biết nói cho ta hay, nhưng mỗi người nhìn nhận sự việc đều không giống nhau. Ta cần dùng mắt của mình để nhìn, tai của mình để nghe, cái nhìn của muội có lẽ sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của ta."
"Muội không cần lo lắng, trên đường dù là chông gai hay bùn lầy, ta đã chọn thì sẽ không hối hận."
"Đời người, chính là phải sống trọn vẹn từng khoảnh khắc."
Tiết Lan Điều đi rồi một lúc lâu, Tiết Văn mới hoàn hồn lại từ những lời của nàng ta, hương thơm nồng nàn của hoa nhài vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi.
Nàng nghĩ, vạn vật trên đời, mỗi hoa mỗi vẻ, tùy mắt người nhìn.
Có người cho rằng hoa nhài là tiểu nhân trong các loài hoa, có người lại thấy nó hình dáng như minh châu.
Cũng như có thứ nàng coi là thạch tín, thì nàng ta lại coi là mật ngọt.
Bất kể lựa chọn thế nào, nàng đều chúc cho cả hai người họ đều được như ý nguyện.
——Để bù đắp cho những ngày thơ ấu bụng đói meo, trong bóng tối chia nhau từng miếng bánh điểm tâm, hai cô bé như những con chuột nhắt.