"Xem muội này, mới hai ngày không gặp, sao cứ nhìn ta chằm chằm thế? Lẽ nào không nhận ra ta nữa à?"
Tiết Lan Điều cười khẽ, ngồi bên cạnh Tiết Văn, giữa hai người là chiếc kỷ án trải lụa Thái Lam, giọng điệu thân thiết.
Trong lòng Tiết phu nhân, Tiết Lan Điều là kẻ có chút khôn vặt, biết lấy lòng bà ta, lại còn mặt dày mày dạn bám lấy bà ta, đòi gọi là "Lan Hoa" như một con thú cưng nhỏ.
Một con thú cưng nhỏ lúc rảnh rỗi thì có thể làm bà ta vui lòng, lúc cần thiết thì có thể giúp bà ta làm việc.
Trong mắt huynh trưởng song sinh của Tiết Lan Điều, nàng ta là kẻ mới có chút tài hoa đã không biết trời cao đất rộng là gì, một kẻ tiểu nhân chua ngoa tự cho mình là tài nữ, chỉ sợ vừa đến gần là hoặc bị khuyên học, hoặc bị tính kế.
Nhưng trong ký ức của Tiết Văn, Bát tỷ có vẻ ngoài yếu đuối này thường mang nụ cười như vậy, trên người nàng ta trước nay không có nhiều trang sức, trên tóc ngoài vài chiếc trâm hoa nhỏ lác đác thì chỉ cài một đóa hoa nhài hình minh châu.
Mẹ nàng ta thích mai xanh, yêu sự cao khiết, ghét hoa nhài là kẻ tiểu nhân lòe loẹt trong các loài hoa, chỉ biết mượn thế người khác.
Cũng chính vì vậy, tuy ngày sinh của nàng và Bát tỷ chỉ cách nhau mười ngày, nhưng mối quan hệ rõ ràng không mấy thân thiết.
Nhưng giờ đây, cách một khoảng thời gian dài đằng đẵng, nàng nhìn Bát tỷ, mới hiểu được điểm tốt của nàng ta – một người sẵn lòng bày tỏ tâm tư của mình ra mặt, tốt hơn nhiều so với kẻ được lợi rồi mà còn khoe khoang mình chịu thiệt thòi.
Ít nhất, nàng ta sẽ không khiến người ta phải nuốt nước mắt vào trong lòng.
"Phải là ta không nhận ra muội mới đúng chứ, mặc bộ y phục gấm vóc mẫu thân tặng, trông cứ như hai người khác nhau vậy.” Nàng ta nhìn từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt trần trụi, nhưng không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Ánh nắng lướt qua vạt áo màu trắng ngà của nàng, điểm xuyết những chấm vàng li ti, những đường nét hoa lan được vẽ bằng bút mực trên đó, khiến bộ y phục thêm lộng lẫy, trông thật phi thường.
"Thướt tha như cành lan xanh biếc, tay áo bay phất phơ như mây mưa”. Bài thơ tả vẻ đẹp và phẩm hạnh của hoa lan này rất hợp với Bát tỷ giỏi thơ văn, tài hoa xuất chúng của nàng ta.
"Tỷ tỷ chắc cũng nhận được y phục mẫu thân gửi rồi, cớ gì lại trêu chọc muội."
Cùng là tỷ muội một nhà, làm sao không biết rõ về nhau.
Tiết phu nhân xuất thân từ Trịnh gia ở Kinh Triệu, Tiết Hầu vì muốn nâng đỡ bà ta nên mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do bà ta quyết định.
Mấy đứa con trai cần ra ngoài giao tế, cần tiền giấy mực, bà ta đều trì hoãn, ra oai cho đủ.
Huống hồ là những đứa con gái như các nàng, cha không thể lo lắng quá nhiều, tiền tiêu vặt hàng tháng phát muộn là chuyện thường tình, trước đây, những lúc các nàng gặp nhau nhiều nhất đều là cùng nhau đứng đợi ở cửa phòng Tiết phu nhân để nhận tiền tiêu vặt.
Từ lúc sáng sớm đến thỉnh an đã phải đứng, cho đến khi mặt trời lên cao.
Mùa hè đầu thu còn đỡ, chẳng qua chỉ nóng hơn một chút, ở đâu cũng vậy, ngược lại ở cửa phòng Tiết phu nhân, còn có thể ké được chút đá lạnh.
Không dùng được, nhưng nhìn thấy cũng coi như đã dùng rồi.
Ngày đông mới thật khó khăn.
Người làm ở nhà bếp là béo bở nhất, tiền tiêu vặt của các nàng đáng lẽ đầu tháng phát, nhưng đến giữa tháng sau vẫn chưa phát được, ngày nào cũng đến, ngày nào cũng không có, dù không đòi tiền cũng không thể không đến thỉnh an.
Ngày đông gió lạnh cắt da cắt thịt, các nàng không có tiền riêng, cơm canh nóng hổi mới là hiếm thấy, áo đông không đủ ấm, than lửa không đủ dùng...
Tiết Lan Điều không có mẹ ruột, Tiết Văn có mẹ, nhưng mẹ nàng tôn ti thấm vào xương tủy, thường xuyên lẩm bẩm mong mình có thể hóa thành phiến đá xanh để phu nhân đi lại thoải mái hơn một chút, càng không đoái hoài đến sống chết của con gái.
Vì vậy, trong số mấy tỷ muội cùng trang lứa, hai người các nàng lại đồng bệnh tương liên một cách kỳ lạ.
Tiền tiêu vặt chậm trễ, y phục cũ kỹ chỉ là một trong số đó, trong mắt người ngoài, tiểu thư Hầu phủ sẽ không chết đói, không chết rét, những chuyện này chẳng đáng là gì, đều là trẻ con làm quá lên mà thôi.
Chỉ có những người trong cuộc như các nàng mới biết những chuyện nhỏ nhặt này, từng chút từng chút một, đã thêm vào những ngày thơ ấu dài đằng đẵng của các nàng bao nhiêu khổ cực vốn không nên có.
"Cửu muội muội, ta nói với muội một câu thật lòng, ta dò hỏi ý tứ của mẫu thân, e rằng chuyện của đại tỷ không ổn rồi.” Tiết Lan Điều ghé sát lại, thẳng thắn nói.
"Ta muốn gả cho Thẩm công tử."