Đều sai cả rồi.
Nàng mơ một giấc mơ.
Trong mơ, vào ngày tang lễ của nàng, sắc trời âm u ảm đạm, mây đen giăng kín bầu trời, nặng trĩu những cơn mưa, tiền giấy trắng bay lả tả.
Ninh nhi nghe người hầu bẩm báo, nở một nụ cười.
Hắn rốt cuộc nói gì, nàng nghe không rõ.
Chỉ nhớ một trận mưa lớn dồn nén từ lâu trút xuống, như muốn nhấn chìm cả thế gian.
-
Tỉnh dậy, trời âm u ảm đạm, không có chút ánh sáng nào, Tiết Văn ban đầu còn tưởng bên ngoài lại bị vải phủ kín.
Tim nàng đập thình thịch rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Xung quanh yên tĩnh, gió lặng yên, nàng thở hổn hển, cố gắng mở miệng gọi, nhưng chỉ có thể cảm nhận được hơi thở phả ra từ miệng mình, âm thanh không biết là bị nuốt trọn hay là nàng căn bản không nói chuyện, chỉ thấy tĩnh mịch bao trùm.
Nàng như đang ở trong một nơi vừa chật hẹp vừa tối tăm, dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.
Vẫn là mơ sao? Rốt cuộc có phải mơ hay không?
Tại sao giấc mơ lại chân thực đến thế, nhưng nếu là mơ thì nàng có phải nên tỉnh dậy rồi không?
"Cô nương tỉnh rồi?" Nha hoàn Tra Tra lớn lên cùng Tiết Văn từ nhỏ, nghe thấy tiếng động sột soạt liền vội vàng bưng đèn đến.
"Đại cô nương ở tiền viện đã sai người đến giục mấy lần rồi, nô tỳ vốn định gọi cô nương dậy, nhưng lại nghe họ nói không cần cô nương phải dậy."
Tra Tra hôm nay đến giờ này mới xuất hiện, bề ngoài là do bị gọi đến Quốc công phủ học quy củ.
Thực chất là vì không muốn nàng ấy xuất hiện giúp đỡ Tiết Văn, làm ảnh hưởng đến việc kiểm tra xem Tiết Văn có thật sự thật thà hay không.
Lúc đó Tiết Văn cũng chưa hiểu ra, mãi sau này mới vỡ lẽ, khi đó, đối mặt với tình hình hỗn loạn trong phủ và lòng người xao động, nàng đã sớm cho Tra Tra khôi phục thân phận thường dân, ra ngoài học nghề, giao toàn bộ cửa hàng hồi môn cho Tra Tra quản lý.
Khi đó, nàng nghĩ những gì mình không thể trải nghiệm, thì để Tra Tra thay nàng trải nghiệm một lần.
Còn Tra Tra bây giờ, vẫn là một cô nương ngây thơ, vụng về như chính nàng thuở ấy.
Một ngọn đèn leo lét được bao phủ bởi chụp đèn bằng vải trắng, ánh sáng rất mờ, nhưng đủ để xua tan bóng tối, soi rõ khuôn mặt của Tra Tra.
Khiến cho toàn bộ trái tim nàng bình tĩnh lại.
"Tra Tra, thắp đèn lên! Thắp hết đèn lên!"
Giọng nói run rẩy nhưng không cho phép từ chối, Tra Tra không hỏi mà vội thắp sáng từng ngọn đèn, đợi đến khi toàn bộ căn phòng được thắp sáng bởi ánh đèn, Tra Tra mới nhìn thấy Tiết Văn đang rưng rưng, những ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay.