Hàm Đào kinh ngạc không thôi, bởi nàng ta không thể nào biết được, từng viên gạch ngói, từng cây cỏ nơi đây, không có thứ gì mà Tiết Văn không quen thuộc. Hơn nữa, tỷ phu của nàng, từng là trượng phu của nàng, vì tưởng nhớ người vợ quá cố, đã ra lệnh không được thay đổi bất kỳ đồ vật nào trong Quốc Công phủ.
Nàng vẫn giữ vẻ thận trọng như vậy, sợ đi vào vết xe đổ, sợ đánh thức giấc mộng xưa. Nếu không phải người đến là Hàm Đào tinh ý, giỏi quan sát từng chi tiết nhỏ nhặt, đã không phát hiện ra nàng không hề có chút kinh ngạc nào đối với Quốc Công phủ.
Tiết Văn sau khi rửa mặt xong liền nằm xuống nghỉ ngơi. Nàng không mang theo thị nữ, Hàm Đào liền phân phó vài người. Sau khi xác nhận Tiết Văn vừa quay người đã ôm chăn nằm xuống, gương mặt hiền hòa lộ vẻ ngoan ngoãn.
Nằm cuộn tròn trong tấm chăn trắng muốt, sợi lông mềm cọ vào má nàng, giống như một viên bánh trôi nhân mè đen.
Ngoan ngoãn, Không chút phòng bị.
Hàm Đào quan sát một lúc, phát hiện Tiết Văn nói ngủ vậy mà thật sự đã ngủ rồi.
Trong lòng Hàm Đào trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trở về viện, còn chưa kịp vào phòng đã nghe hai mẹ con đang bàn tán đủ điều khinh miệt về Tiết Văn.
Nàng ta dừng bước, một lúc sau ngăn thị nữ định dâng trà, tự mình bưng vào.
-
Tiết Văn mơ một giấc mơ.
Nàng không phân biệt được có phải mơ hay không, nhưng ác mộng đeo bám khiến nàng không thể cam lòng.
Không ai muốn nghĩ đứa trẻ mình tự tay nuôi lớn lại trở nên xấu xa, nhưng Thẩm Ninh sau khi học xong ở Quốc Tử Giám đã vào triều làm quan. Sau khi kế thừa tước vị Quốc công, trở thành cánh tay đắc lực của tân hoàng.
Làm sao hắn ta có thể hiểu sai ý nàng, không phân biệt được nàng rốt cuộc là nói trái lòng hay là thật lòng mong muốn chứ?
Ninh ca nhi là Tào Quốc công, Dĩnh tỷ nhi đã là con gái lấy chồng, hai bên vì sự sắp xếp của nàng mà xảy ra tranh chấp, rốt cuộc là ai nên nhường nhịn, kết cục đã quá rõ ràng.
Trong ký ức là bóng tối vô tận và bình minh chẳng bao giờ đến, góc ẩm ướt trong lòng mọc đầy rêu xanh, chẳng ai đoái hoài.
Cả đời nàng, chỉ là để thành toàn cho mối tình đẹp như tranh của hai người bọn họ mà thôi.
Đến cuối cùng, còn phải vì sự vất vả của nàng mà để nàng tiếp tục làm nền dưới suối vàng.
Đây là hiếu đạo của Ninh nhi, nhưng đây không phải là điều nàng muốn.
Chẳng lẽ nàng đã dạy hắn ta như thế sao? Lời trăn trối trước khi lâm chung, đã đủ để biểu lộ tâm ý của nàng như thế nào, vậy mà hắn ta vẫn phớt lờ nguyện vọng của nàng, cố chấp theo ý mình.