Tiết Nguyễn Nguyễn hiểu rõ mẫu thân của mình, tự nhiên biết Tiết Văn trước đây đã sống những ngày tháng như thế nào, cho nên nàng ta sẵn lòng tha thứ cho sự thiển cận của Tiết Văn. Phu quân của nàng ta là bậc lang quân đầu đội trời chân đạp đất, có một không hai trên đời, khắp thiên hạ không ai là không thích hắn.
Nếu thật sự có người như vậy, vậy nhất định kẻ ấy là ếch ngồi đáy giếng, nhìn trời qua một chiếc lá, chưa từng gặp được phu quân của nàng ta.
Tiết Văn ăn hết chén canh hầm, kèm theo rau xanh xào mềm và các món ăn khác do nhà bếp chuẩn bị, ăn xong toàn thân ấm áp, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng sống lại rồi.
Nàng đứng dậy cáo từ, tự thấy mình không giúp được gì nhiều và nàng cũng không muốn ở lại nơi mình đã gắn bó nhiều năm này.
Nhưng Tiết phu nhân lại không vui vì điều này, may mà có Tiết Nguyễn Nguyễn khéo léo ngăn lại.
Tiết phu nhân nghĩ đơn giản: "Ta không muốn ngươi tới, nhưng cũng chưa nói ngươi được phép đi."
Tiết Văn do dự một chút, nhìn nụ cười dịu dàng trên môi trưởng tỷ, đành gật đầu ở lại.
Vì đã bày tỏ ý kiến không muốn phá hoại tình cảm của họ, nàng ở lại cũng chỉ là để ngắm nhìn người tỷ tỷ hiếm khi đối đãi tử tế với mình này.
Sự ra đi của trưởng tỷ giống như nút thắt đầu tiên trên một tấm lưới, nếu có thể tháo gỡ nút thắt này, cũng coi như đã tìm ra cách giải quyết.
Hơn nữa, ở lại Tào Quốc công phủ thêm một thời gian cũng tốt, nàng cũng có người không muốn đối mặt trong khoảng thời gian ngắn này.
Mẹ ruột của nàng.
Người mẹ ruột trong ký ức đã rời xa nàng để tái giá nơi khác, giờ đây lại sống sờ sờ ở một góc nào đó trong kinh thành, đang chờ đợi, mong chờ tin tốt lành từ hôn sự của nàng.
Tiết Văn được Hàm Đào dẫn đến viện dành cho khách, dù sao mẹ vợ đến thăm con gái, cũng không có lý nào không cho bà ta ở lại.
Sau đó, Hàm Đào đi phía sau nhìn thấy dáng vẻ thong thả dạo bước của Tiết Văn, mà lòng đầy ngạc nhiên.
Khách viện của Quốc Công phủ dù dành để tiếp khách, nhưng cũng tương đương với chủ viện của Tiết gia, hơn nữa dọc trên còn đường đi, đình đài lầu các đều tuân theo quy cách của Quốc Công phủ, ngay cả Đại cô nương sau khi gả đến đây cũng không khỏi kinh ngạc.
Thế nhưng suốt đường đi, Cửu cô nương lại không hề thay đổi sắc mặt, ung dung tự tại, chẳng hề bị ngoại vật làm lay động.
Thật sự khác biệt.
Khác với Cửu cô nương mà phu nhân miêu tả, cũng khác với Cửu cô nương mà Đại cô nương kể lại, hoàn toàn không thể dùng nhận thức nông cạn của Hàm Đào để hình dung Cửu cô nương rốt cuộc là người thế nào.